Cuộc Đối Thoại Giữa Gió Và Biển

Chương 6: Anh sẽ thực hiện lời hứa của em

Nam Tang thỏa mãn cảm nhận phản ứng của cơ thể anh ta, chầm chậm lần mò, tìm kiếm con dao của quân đội Thụy Sĩ ở trong túi, âm thầm mở nó ra, rồi nhanh chóng áp sát vào bụng dưới của anh ta, Nam Tang đột nhiên mở mắt ra, đôi mắt đỏ hoe giống như ngọn lửa, mà ngay lúc này đây, cánh cửa của văn phòng làm việc đột nhiên bị mở ra, Nam Tang mạnh mẽ đẩy Quý Hoài Viễn ra.

Nam Tang nhìn về phía cánh cửa, một người đàn ông đột nhiên xuất hiện ở cửa, anh đang mặc bộ đồng phục cảnh sát chỉnh tề, sự uy nghiêm trên khuôn mặt của anh khiến người ta không nhịn được phải co rút lại khi chỉ mới nhìn thấy, Tả Giang không nhìn Nam Tang, anh nhìn chăm chú vào người đàn ông ở trước mặt này, Quý Hoài Viễn là người nắm quyền của tập đoàn Quý thị, người đã nhanh chóng thăng tiến ở thành phố Tôn chỉ trong vòng ba năm.

Quý Hoài Viễn có chút không vui, nhưng kinh nghiệm nhiều năm lăn lộn trên thương trường đã dạy cho anh ta bản lĩnh nén chặt cảm xúc khó chịu ở trong lòng, anh ta nở một nụ cười chuẩn mực, nói: “Đội trưởng Tả, anh đột nhiên đến thăm tập đoàn Quý thị của chúng tôi là có chuyện gì sao?”

Tả Giang phớt lờ giọng điệu tâng bốc trong lời nói của anh ta: “Buôn bán ma túy.” Anh trả lời ngắn gọn: “Chúng tôi đã theo dõi được một tuần.”

Không biết có phải là do Quý Hoài Viễn gặp ảo giác hay không, cái tên lúc nào cũng đùa giỡn, cà lơ phất phơ, thậm chí nhìn anh trông giống một cảnh sát giàu có hơn là đội trưởng, vậy mà khi anh nhìn mình chăm chú như vậy, dường như trong đáy mắt anh có một tia sáng lấp lánh khó tả chiếu vào, nó sáng đến mức khiến người ta phải rùng mình.

Quý Hoài Viễn trả lời “ừm” một tiếng.

Cho dù bản thân anh ta có tự phụ đến đâu đi chăng nữa, thì cũng đã nhiều năm anh ta không đυ.ng đến ma túy, cho nên vụ án như vậy chắc chắn không có liên quan gì đến anh ta.

“Giao dịch ở đây sao?” Anh ta hỏi lại.

“Đúng rồi.”

“Nếu đội trưởng Tả đã hành động rồi, vậy thì chắc chắn anh đã có chứng cứ.”

“Người đã bị bắt, nhưng ma túy vẫn chưa được tìm thấy.” Tả Giang quay đầu lại nhìn xung quanh một lượt: “Nhưng chắc chắn chúng ở trong tòa nhà này.”

Quý Hoài Viễn nở một nụ cười khổ, cuối cùng anh ta cũng hiểu tại sao cảnh sát lại phải phong tỏa tòa nhà này chặt chẽ như vậy, còn làm một động thái lớn thế này. Trừ khi bọn họ tìm thấy ma túy được cất giấu ở đây, nếu không tình trạng công ty bị quân luật thắt chặt sẽ không được dỡ bỏ.

“Hy vọng các anh nhanh chóng hoàn thành việc này.” Quý Hoài Viễn không thể không nhắc nhở bọn họ: “Nếu chúng tôi tạm ngừng kinh doanh trong một ngày thì chúng tôi có thể sẽ lỗ hàng trăm triệu.”

“Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức, không cần nói nhiều lời, tôi cũng đang rất khẩn trương đây.” Hiển nhiên là Tả Giang không muốn nói thêm bất kỳ lời nào nữa.

Đương nhiên Quý Hoài Viễn cũng không có hứng thú nói chuyện tiếp với anh, anh ta quay người đi đến phòng nghỉ ở bên cạnh.

Nam Tang cúi đầu nhìn xuống bàn tay đang giơ ra từ phía đối diện, do đặc thù nghề nghiệp, nên cô cực kỳ nhạy cảm khi nhìn thấy một vệt trắng hình giọt nước trên gân bàn tay của anh, chắc hẳn là sữa, nhưng nó cũng có thể là chất lỏng khác có thành phần không xác định.

Hội chứng ám ảnh với sự sạch sẽ bảo với cô như vậy, cô gật đầu, xem đó là câu trả lời.

Tả Giang đưa cánh tay của mình qua lại, nhếch khóe môi cười: “Thế nào, không nể mặt tôi sao?” Đôi mắt hoa đào hơi híp lại, nhưng khóe mắt lại giống như đang muốn bay lên, anh đã xé bỏ lớp ngụy trang nghiêm túc mà anh vừa mới giả vờ.

Nam Tang không nói chuyện, lời nói và hành động của người này vượt xa sự hiểu biết của cô đối với những người bình thường. Cả hai tính cách chính trực và lưu manh được hòa quyện hoàn hảo trong cùng một con người, nhưng lại chẳng có bất cứ mâu thuẫn nào. Tả Giang rút tay về, cười như không cười: “Được, xem như là chúng ta kết thành hận thù trước, sau này tôi sẽ dẫn em đi…”

Nam Tang đột nhiên cảm thấy có chút hứng thú với anh, cô cong khóe môi cười, ghé sát môi vào tai anh.