Sắc mặt Bạch Trúc tái nhợt như tờ giấy.
Cô có thể nhìn thấy sự thất vọng và ngạc nhiên ở trong ánh mắt Thẩm Thiên Hạo.
Nhiều năm như vậy, bà ta đều để cho ông ta làm chủ, chỉ vì bà ta thương ông ta, thầm muốn ở cùng với ông ta...
Mà lúc này, dường như lớp ngụy trang này cũng bị bóc trần rồi.
Thân thể Bạch Trúc căng thẳng, cảm nhận được tay Thẩm Thiên Hạo đỡ vai bà ta đang chậm rãi nới lỏng ra, thân thể chắn ở trước người bà ta cũng bị lay động...
Bà ta nhịn không được vươn tay, muốn nắm lấy người đàn ông này.
Bà ta hoảng sợ kêu lên: "Thiên Hạo, anh nghe em giải thích..."
Thấy bà ta đến bây giờ còn chưa từ bỏ ý định, Thẩm Vu Quy lạnh lùng mở miệng: "Bà còn muốn giải thích cái gì? Nhân chứng vật chứng đều có, đây là gϊếŧ người không thành!"
"Bạch Trúc, tôi muốn bà trả giá thật nhiều cho hành vi của bà!"
Nói từng chữ khí phách, phát tiết phẫn nộ trong nội tâm Thẩm Vu Quy.
Trời biết lúc nhìn thấy mẹ đầy người là máu, cô hận không thể hóa thân thành ác ma, chém gϊếŧ hết những người làm hại mẹ!
Bạch Trúc sợ hãi, bà ta nhìn về phía Thẩm Thiên Hạo xin giúp đỡ: "Thiên Hạo, em sai rồi! Anh cứu em đi! Em không muốn ngồi tù..."
Sắc mặt Thẩm Thiên Hạo lộ ra vài phần rối rắm do dự, dù sao người phụ nữ này cũng là người ông ta yêu cả đời.
Ông ta nhìn về phía Thẩm Vu Quy, nhíu mày: "Không phải mẹ cô không chết sao? Chỉ là không cẩn thận đẩy bà ta một cái, nói lời xin lỗi là được rồi, sao còn dính tới chuyện gϊếŧ người, sao cô không hiểu chuyện mà phải muốn quậy lớn chuyện như vậy..."
Thiên vị, quả thực không có biên giới rồi!
Mắt Thẩm Vu Quy sắc bén, tức giận đến mức thân thể đều đang phát run.
Lúc này, một giọng nói trầm thấp chậm rãi truyền đến: "Có vô tội hay không, là chuyện của cảnh sát."
Dây thanh không gợn sóng, lại nắm toàn trường trong tay.
Nhất thời Thẩm Thiên Hạo sợ tới mức không dám nói tiếp nữa.
Trên sofa, Phí Nam Thành thả chân xuống, thân thể thoáng nghiêng tới trước, tràn đầy tính xâm lược: "Cô ấy không hiểu chuyện, thì dù sao cảnh sát cũng nên hiểu chuyện đúng không?"
Hơi thở quanh thân, ép Thẩm Thiên Hạo phát run.
Bạch Trúc thấy tình huống này, bà ta càng sợ hãi, ngã mạnh xuống đất, ôm lấy chân Thẩm Thiên Hạo: "Thiên Hạo, anh cứu em đi, xin anh nể mặt Nam Song cứu em đi..."
Hai chữ "Nam Song" vừa ra, Thẩm Vu Quy đã phát hiện, Thẩm Thiên Hạo nhíu mày.
Thẩm Nam Song, là con riêng của Bạch Trúc và Thẩm Thiên Hạo, anh trai của Thẩm Chỉ Lan, lớn hơn cô hai tuổi.
Cho dù ở nước ngoài, Thẩm Vu Quy cũng đã từng nghe về người này.
Anh ta gần như là hóa thân hoàn mỹ, từ nhỏ đã có tri thức hiểu lễ nghĩa, tao nhã, thành tích nổi trội xuất sắc, bấy giờ phát triển công ty hải ngoại nghiệp vụ ở nước ngoài.
Nếu nói, Thẩm Vu Quy là đứa "nghiệt tử", vậy Thẩm Nam Song chính là sự kiêu ngạo của Thẩm Thiên Hạo.
Quả nhiên, thái độ Thẩm Thiên Hạo kiên quyết.
Ông ta không cho phép con trai "hoàn mỹ" của bản thân, có một người mẹ ngồi tù!
Trong hào môn có dơ bẩn hơn đi nữa, nói trắng ra chuyện này là to hay nhỏ cũng được, chỉ xem có thể trấn an Thẩm Vu Quy và Vu Mạn Du hay không, để Phí tiên sinh vừa lòng!
Thẩm Thiên Hạo nắm chặt nắm tay, ông ta như là hạ quyết tâm, mở miệng: "Cổ phần trong công ty, cha cho con 2% làm đồ cưới, Tòng Tâm, con đừng nắm lấy chuyện này không buông, được không?"
Nghe nói như thế, Thẩm Vu Quy đều phải tức nở nụ cười.
Cho dù trả lại toàn bộ công ty cho cô, không có mẹ, thì có tác dụng gì?
Cô đứng thẳng người, gần như là không cần nghĩ ngợi, từ chối: "Không được!"
Trong thế giới của cô, đen là đen, trắng là trắng.
Không có thỏa hiệp.
Thứ cô muốn, chính là hai chữ "công đạo"!