Bình Thiên Hạ

Chương 150

Edit: Kim Ngân

Vương Ngọc Lãng viết xong hàng chữ này, giương mắt đánh giá

một

hồi, nhìn chữ viết kia bốc thành hơi nước chậm rãi biến mất. Lúc này động tĩnh ở gian ngoài rốt cuộc cũng ngưng lại,

sự

im lặng chết chóc bủa vây, chỉ có chiếc màn cửa bằng lụa mỏng phấp phới lay động.

hắn

chậm rãi đứng dậy, gọi lão bộc cận thân của mình, dặn dò

hắn

xử lý thi thể ở gian ngoài xong liền đứng dậy

đi

thăm công chúa.

Hiển nhiên Nhạc Bình công chúa vẫn còn bị đả kích vì chuyện mình

không

còn có khả năng sinh con, nàng nằm ở

trên

giường hẹp tóc xõa dài, ánh mắt sưng đỏ, sắc mặt tiều tụy vô cùng, nhìn thấy Vương Ngọc Lãng

đi

đến liền khàn giọng

nói: “Bản cung

đã

không

thể sinh con được nữa, có phải ngươi rất hả dạ hay

không?”

Vương Ngọc lãng

âm

thầm hít sâu

một

hơi rồi

đi

tới bên cạnh giường của nàng, vén vạt áo ngồi xuống, cầm tay nàng

nói: “Lời

nói

của lang băm nàng cũng tin là

thật

sao? Nàng

hiện

tại cơ thể mới bị tổn thương,

không

nên nổi giận, đợi đến lúc sức khỏe khôi phục rồi

thì

có thể tìm danh y để bốc thuốc bồi bổ, tất nhiên

sẽ

có thể hạ sinh được con nữa, chúng ta cùng nhau cố gắng…”

một

câu “Chúng ta” này

nói

ra liền làm cho nội tâm của Nhạc Bình dao động, ngày thường Phò mã đối mặt với nàng luôn luôn vô cùng lãnh đạm, chưa từng cùng nàng thân cận

nói

chuyện bao giờ.

Lúc này là lúc nàng yếu đuối khó phản kháng nhất, nhưng người bình thường luôn đối với nàng lạnh nhạt vô tình lại

không

giống như trong tưởng tượng của nàng, nhân lúc bỏ đá xuống giếng mà lại vô cùng ôn nhu dịu dàng,

thật

là ngoài dự đoán. Trong lúc nhất thời, trong lòng nàng có chút hồ nghi, giương mắt nhìn chằm chằm Vương Ngọc Lãng.

Chỉ thấy

trên

gương mặt vị hôn phu vốn bình thản vô tình lại

hiện

ra

một

tia sủng nịnh

yêu

chiều, đáy mắt Nhạc Bình bỗng nhiên chua xót, nàng cũng

không

hiểu



được tâm tình của chính mình lúc này, chỉ có thể cố gắng lấy giọng bình thường nhất hỏi: “Bệnh của bản cung

thật

sự

có thể trị được sao?”

Vương Ngọc Lãng

nhẹ

nhàng vuốt ve mặt của nàng: “Có ta ở đây, có cái gì có thể

không

làm được?”

Chuyện An Khánh công chúa bị bắt cóc

không



tung tích, bản tấu chương của Vương Ngọc Lãng cùng với bức thư hỏa tốc dùng khoái mã tám trăm dặm

một

ngày của Kiêu vương cùng lúc đưa đưa tới trước án thư của thiên tử.

Hoắc Doãn nghe tin ái nữ mất tích lập tức nổi trận lôi đình. Nhưng danh tiết của tiểu công chúa cũng chính là thể diện hoàng thất, lại

không

thể đường đường chính chính hạ chỉ, chỉ có thể bí mật xử trí.

Cũng vì chuyên của An Khánh mà Hoắc Doãn đối với Vương Ngọc Lãng cùng Trình Vô Song đều rất bất mãn. Cũng may hai người này cũng

không

có đùn đẩy trách nhiệm lẫn nhau, trong tấu chương trình lên đều là giành lỗi về mình. Hoắc Doãn bí mật phái khâm sai đại thần tâm phúc

đi

Hoài Nam để điều tra việc này, đồng thời phát thánh chỉ khiển trách hai người Vương Ngọc Lãng và Trình Vô Song.

không

lâu sau, thư tay do chính Nhạc Bình công chúa hạ bút cũng được đưa tới kinh thành. Tự mình thừa nhận sai lầm của bản thân, dùng người

không

tra khiến mật thám phản quân Hoài Nam thừa cơ trà trộn vào phủ Phò mã, bản thân lại kiêu căng tùy hứng, làm liên lụy ấu muội gặp nạn, làm liên lụy đến phu quân và tẩu tẩu, lời lẽ trong thư vô cùng thành khẩn, từng chữ ăn năn hối lỗi,…Công chúa Nhạc Bình ngang ngược

không

hiểu chuyện trước đây trong

một

đêm dường như

đã

trưởng thành.

Ba tấu chương liên tiếp đều là tranh nhận lỗi chuyện của An Khánh, nhận chịu hết trách nhiệm về mình, Hoắc Doãn nhất thời cũng

không

biết xử

sự

ra sao. Trước mắt lo lắng cho an nguy của An Khánh công chúa, mà những người liên can đều là người của Hoắc gia, cho dù muốn trách phạt cũng

không

nỡ xuống tay.

Đúng lúc này tấu chương của Kiêu vương lại đưa đến, nội dung bên trong đại khái là nghe tin An Khánh mất tích, trong lòng vạn phần lo lắng, nhưng thân

đang

mang trọng trách ở Bắc cương

không

thể tự mình

đi

cứu muội muội, khẩn cầu phụ hoàng mẫu hậu cấp tốc phái người truy xét việc này, cuối cùng

thì

thêm thêm câu

không

biết Trình Vô Song tướng quân có báo cho Phụ hoàng mẫu hậu biết việc này hay

không?

Hoắc Doãn đọc tin tức của Kiêu vương, trong lòng

không



hờn hay giận. Lời

nói

trong thư Kiêu vương tuy rằng vô cùng hữu lễ hung ý tại ngôn ngoại hàm súc, tỏ vẻ

không

tín nhiệm vị Vương phi do mình khâm điểm. Rốt cuộc là mượn chính chuyện của muội muội mình bỏ đá xuống giếng, đẩy về phía Vương phi.

Hoắc Doãn day trán, đem thư của Kiêu vương bỏ qua

một

bên, đau đầu

không

biết giải quyết vấn đề của An Khánh công chúa như thế nào cho tốt.

Nghĩ đến An Khánh công chúa, trong lòng Hoắc Doãn

không

khỏi nhói đau. Hoàng hậu sinh ra năm đứa con, duy chỉ có An Khánh là nhu thuận nhất, chỉ thiếu

một

chút khí chất lạnh lùng của người Hoắc gia, còn các đức hạnh khác của nữ tử

thì

không

ai có thể bì kịp.

Lúc này tiểu nữ đáng

yêu

ngoan ngoãn nhất lại

không

biết

đang

rơi vào cạm bẫy nào,

hắn

làm phụ hoàng làm sao lại

không

đau lòng?

Chỉ vì tai họa này giáng xuống đột ngọt nhất thời

không

biết giải quyết như thế nào.

Nếu An Khánh bị giặc phỉ bình thường cướp

đi, cho dù bị hổn hại

sự

trong sạch

thì

có làm sao? Thân là nhị công chúa đại tề, tự nhiên có thể tìm được lương phối, đường đường chính chính gả ra ngoài.

Nhưng lần này động thủ chính là dư nghiệt của Hoài Nam, đương nhiên

sẽ

dùng An Khánh để thực

hiệnâm

mưu to lớn nào đó, kết quả ra sao cũng khó mà đoán trước được.

Thân làm cha hiền đương nhiên nữ nhi gặp chuyện cho dù có tán gia bại sản cũng phải cứu nữ nhi của mình trước, nhưng thân là vua của

một

nước

thì

lại khác, nhất nhất phải lấy đại cuộc làm trọng,

khôngthể chỉ vì lo chu toàn cho nữ nhi của mình mà đặt cược cả thiên hạ.

Hoắc Doãn suy nghĩ

thật

lâu, sau đó phái thái giám tuyên hoàng hậu đến kiến giá. Đợi đến lúc Hoàng hậu vào cung điện, Hoắc Doãn mệnh cho thái giám cung nữ lui ra ngoài chờ rồi

nói

rõ. Thẩm Hoàng hậu nghe tin An Khánh gặp nạn ở Hoài Nam

thì

vô cùng kinh hoảng, thân hình lung lay như sắp đổ: “Hoàng thượng, người nhất định phải cứu An Khánh của ta!”

Nhưng sắc mặt Hoắc Doãn lại lập tức

âm

trầm: “Cứu?Cứu như thế nào?Chẳng lẽ ngươi muốn chiêu cáo thiên hạ, đường đường là nữ nhi của thiên tử đại tề lại bị bọn tặc tử cướp

đi?Ngồi

một

chỗ chờ bọn giặc ấy ra điều kiện, muốn gì

thì

cứ lấy hay sao?Chỉ có thể dùng vũ lực đàn áp bọn tặc tử muốn tạo phản, gây chiến để chặt đứt ý niệm của bọn chúng từ nay về sau

không

dám dùng người trong hoàng thất ra điều kiện nữa.

đã

nhiều năm làm vợ chồng, Thẩm hoàng hậu vô cùng hiểu biết tính tình của Hoắc Doãn, nàng chậm rãi ngẩng đầu nhìn những nếp nhăn nơi khóe mắt của vị phu quân của mình, còn có quai hàm

đang

bạnh ra của

hắn, đó là biểu

hiện

khi Hoắc Doãn

đã

quyết định chủ ý, nàng mơ hồ đoán được hoàng đế

sẽ

làm gì đó.

Nghĩ vậy nàng đầu tiên là cả kinh, đồng tử co lại, giống như

một

con sư tử mẹ bị thương hướng về phía Hoắc Doãn quát lên: “Đường đường là vua của

một

nước, chẳng lẽ còn

không

cứu nổi nữ nhi của chính mình? An Khánh bây giờ

đang

lưu lạc nơi nào? Có được ăn no mặc ấm hay

không? Nếu bọn cướp đưa ra điều kiện, cho dù là núi vàng núi bạc cũng phải đáp ứng cho chúng, chỉ cần An Khánh của ta có thể bình an quay về!”

Biểu tình Hoắc Doãn càng thêm ngưng trọng, chòm râu cũng muốn run run,

hắn

gằn giọng

nói: “Chỉ sợ cái mà bọn tặc tử này muốn

không

phải là núi vành núi bạc, mà chính là vạn dặm non sông của trẫm!Thiên hạ đại Tề chưa ổn định, thanh danh hoàng thất phải tựa như bàn thạch,

không

thể có nửa điểm lay động! An Khánh gặp phải bất hạnh, nhưng xảy ra cớ

sự

như vậy là do ai tạo thành? Ngươi

rõràng biết tính tình Nhạc Bình hoang đường, lại hết mực bao che giấu diếm, thậm chí ngay cả An Khánh cũng đưa đến Hoài Nam để che lấp tiếng đời gièm pha! Nếu

không

phải ngươi hồ đồ như vậy, An Khánh sao có thể rơi vào hoàn cảnh này! Nhớ kỹ cho trẫm! Nếu An Khánh vạn nhất có chuyện gì….Chính là do

một

tay Thẩm thị ngươi tạo thành!”

Thẩm hoàng hậu

thật

sự

không

ngờ Hoàng thượng im hơi lặng tiếng nhưng

đã

sớm biết những việc hoang đường của Nhạc Bình. Bây giờ bị

hắn

nói

trúng điểm yếu nàng tận tâm giấu diếm cho nên vô cùng hoảng loạn, qua nửa ngày mới kêu lên

một

tiếng vô cùng thê lương…

Chừng hai canh giờ sau, Hoàng hậu mới được hai thị nữ vừa dìu vừa đỡ thất tha thất thểu từ trong điện

đi

ra, Hoàng hâu bình thường đều vô cùng tươm tất dung trang, lúc này tóc tai tán loạn, ánh mắt sưng đỏ, vô cùng chật vật.

Nàng giống như con gà mái mẹ bị chim ưng bắt

đi

gà con vậy, vẻ mặt ảm đạm thê lương ngồi

trênphượng liễn

không

nhúc nhích.

Ngày thứ hai trong hoàng cung truyền ra tin tức An Khánh công chúa ở Hoài nam thân nhiễm bạo bệnh, qua mấy ngày cố gắng chống chọi

đã

không

thể qua khỏi, bất hạnh chết trẻ, Đế hậu đột nhiên mất ái nữ, vô cùng bi thương, cả nước buồn bã…

Tuy rằng công chúa An Khánh tuổi còn

nhỏ

nhưng vô cùng hoạt bát, lại ngoan ngoãn đáng

yêu, nay mất

đi

làm cho mọi người đều thổn thức. Nhưng qua mấy ngày, trong cung lại truyền đến tin vui, làm tan

đi

không

khí buồn rầu trước đó. Diêu quý nhân hoàng đế mới nạp hồi đầu tháng mươi hạ sinh long tử, bộ dạng tròn trịa trắng noãn vô cùng đáng

yêu, đủ để an ủi đế tâm, làm cho hậu cung an tĩnh từ lâu bất chợt nảy sinh nhiều thú vui hơn hẳn…

Tin tức công chúa An Khánh hoăng truyền

đi

khắp hang cùng ngõ hẻm ở kinh thành, nhưng vẫn chưa đến được Mạc Bắc xa xôi.

Lúc này ở

một

vùng núi hẻo lánh ở Bắc cương,

một

con đường mòn

trên

núi được người

đi

lâu năm tự tạo thành, hai lão nông trung niên ăn mặc quần áo dân bản địa

đang

vác

một

cái bao lớn bước nhanh về phía trước.

một

người trong đó chỉnh lại bao tải

trên

vai, lộ ra

một

cơ thể tráng kiện, quay đầu

nóivới người

đi

cùng

nói: “đi

nhanh

một

chút, qua hết triền núi này

thì

đến nơi phu nhân thông báo gặp mặt rồi.”

Góc triền núi bên này, Vệ Tuyên thị

đang

ngồi dưới bóng râm bên vách núi, phía sau có hai tráng hán người Bắc cương đứng bảo vệ.

Vệ Tuyên thị lẳng lặng ngồi ở

trên

núi đá, thỉnh thoảng ngẩng đầu hướng về phía xa quan sát. Mãi cho đến lúc mặt trời sắp xuống núi ở phía xa xa rốt cuộc xuất

hiện

hai thân ảnh, Vệ Tuyên thị vội vàng đứng lên.

không

lâu sau

thì

đã

đến nơi, chính là hai lão nông vừa rồi.

Người trung niên nhìn thấy Vệ Tuyên thị xuống quýt bỏ bao tải vác

trên

vai xuống thi lễ

nói: “Bái kiến phu nhân”

Ánh mắt Vệ Tuyên thị

hiện

lên

sự

mừng rỡ, chậm rãi đứng dậy. Thời tiết Mạc bắc thất thường, bên người lại thiếu Minh Thiền hầu hạ, nàng lại bị nhiễm phong hàn cho nên khuôn mặt càng thêm tiều tụy, nàng mở miệng

nói: “Kim thị vệ, Viên thị vệ, mau mau đứng lên. Vất vả cho hai người rồi.”

Miệng

nói

còn ánh mắt liếc nhìn chiếc bao tải mà Kim thị vệ

đang

đặt ở

một

bên.

Kim thị vệ vội đem bao tải mở ra, kéo lớp nấm thổ sản miền núi ngụy trang bên

trên

ra, lộ ra

một

lớp vải ngăn, xé lớp vải ngăn liền lộ ra bên dưới là

một

tiểu



nương

một

thân quần vải áo thô

đang

ngủ.

Vệ Tuyên thị thoáng nhìn qua sắc mặt khô vàng của



nương

nhỏ, bất động thanh sắc hỏi: “Đây chính là hàng ta cố ý dặn mang đến đó sao?”

Kim thị vệ

nói: “Đúng vậy thưa phu nhân. Chúng ta

đã

mai phục theo dõi

một

thời gian dài mới đắc thủ. Sợ nàng kêu to nên dọc đường

đi

đều chuốc thuốc mê, làm cho nàng ngủ say. Lại thay đổi quần áo nông gia bình thường, thoa sáp ong lên mặt. Bắc cương nhiều thổ phỉ, cho dù dọc đường bị người phát

hiện

cũng chỉ nghĩ chúng ta là phường trộm cắp ở nông thôn, lừa tiểu hài tử

đi

bán lấy tiền thôi.”

Vệ Tuyên thị hài lòng gật đầu: “Tốt, Kim thị vệ lão luyện thành thục, việc lần này giao cho ngươi thực

hiện

quả nhiên là đúng người. Các ngươi chuẩn bị theo ta trở về.”

Mưu đồ của nàng ta chính là dùng tiểu



nương thiên kim này làm điều kiện trao đổi, chỉ cần nàng có chút giá trị, nhất định có thể thắng được

một

số vốn đủ để trở mình…

Ngay lúc bọn họ đứng dậy chuẩn bị rời

đi, đột nhiên nghe thấy

một

thanh

âm

cao vυ't: “Vệ phu nhân,

đãlâu

không

gặp.”

Vệ Tuyên thị vừa quay đầy, lại nhìn thấy

không

biết từ khi nào Tuyên Minh mang theo

một

đội nhân mã giống như

âm

hồn

đang

đứng ở đằng sau.

Vệ Tuyên thị trong lòng rối loạn

một

hồi, Tuyên Minh bỗng nhiên xuất

hiện

một

cách quỷ dị như thế đương nhiên là

không

có ý gì tốt rồi. Nàng ta dằn xuống nỗi hoảng sợ cùng phẫn nộ, mỉm cười

nói: “đãlâu

không

gặp!Tấn vương

thật

là tài giỏi, vô luận là ở bất cứ nơi đâu đều có thể thành thục nắm được điểm yếu của người khác. Đâu có giống như ta chỉ là

một

nữ nhân tầm thường, gia môn tàn bại phải trốn chui trốn nhủi mong kéo dài chút hơi tàn, mong rằng Tấn vương có thể châm chước

một

hai…

Tuyên Minh chỉ cười mà

không

nói

gì, nhưng trong lòng cũng thở dài cảm khái, nữ tử này quả nhiên

không

phải người bình thường, biết thời thế, biết co biết dãn. Lúc ấy ở Hoài Nam, nàng ta thế mạnh còn mình yếu thế

thì

nàng ta vênh váo tự đắc, mấy lần tính kế với mình nhưng mình đều có cách tránh được. Bây giờ nàng ta yếu mình mạnh, nàng ta liền khiêm tốn khép nép, trong mắt

không

hề có hận ý thấu xương của vài ngày trước lúc mình bắn tên chết thị nữ thân cận của nàng ta. Nhưng mà càng như thế

thì

ta càng

không

thể lưu nàng ta lại…Mình cùng tới nàng ta chính là cùng

một

loại người, ngay cả tình thế nguy hiểm, bị chặn hết tất cả đường lui, cho dù bị dìm xuống vũng bùn

thì

vẫn có thể tìm được cơ hội trở mình, từ dưới đất chui lên, hóa kén thành bướm…

Chỉ là con bướm này thân mang độc, chung quy

không

thể để lại.

hắn

xưa nay biết nàng ta

yêu

thích nữ nhân, chính mình ngày ấy

đã

đích thân hạ lệnh bắn chết người trong lòng của Vệ Tuyên thị, cho nên chắc chắn nàng ta

đã

sinh oán ở trong lòng.

Nàng ta cùng tộc Hồ Nhưng có giao tình rất tốt. Từ lúc còn ở Hoài Nam

đã

thiết lập quan hệ này, nhưng cho dù có như thế

thì

hôm nay nàng ta cũng

không

thể vì mình mà ra sức, chi bằng diệt cỏ tận gốc, tránh sinh hậu hoạn về sau.

Ánh mắt Tuyên Minh vẫn lạnh lùng

không

thay đổi như cũ, nhưng Vệ Tuyên thị dường như cũng lờ mờ đoán được ý

hắn, nàng ta cắn môi

nói: “Trước đây ta cùng với Tấn vương cũng bắt tay mưu tính đại

sự, đáng tiếc giữa chừng lại bị Úy Trì thị giảo hoạt kia làm loạn, việc tuy bất thành, nhưng ta cũng

đã

chuẩn bị cho Tấn vương

một

phần đại lễ để phụng bồi…

Vệ Tuyên thị hẹn gặp ở nơi khô cằn sỏi đá này, chính là muốn dùng An Khánh công chúa làm lễ vật cho Tuyên Minh, tìm cơ hội qua được kiếp nạn này. Sau đó lại đem tin tức tiết lộ cho Hoắc gia đại Tề, để cho trâu bò mặc sức húc nhau, còn chính mình ở bên cạnh làm ngư ông đắc lợi.

Đáng tiếc, sát ý của Tuyên Minh

đã

động, căn bản

không

thèm nghe vào tai những lời lẽ tâng bốc của nữ tử họ Tuyên với dã tâm bay lên cành cao trở mình thành phượng hoàng kia,

hắn

nhẹ

nhàng phất tay, quân lính ở phía sau cùng rút kiếm ra hướng tới Vệ Tuyên thị và các thị vệ

đi

theo nàng ta rat ay. Kim thị vệ cùng Viên thị vệ ra sức chống cự, vài thị vệ người Bắc cương mới chiêu mộ cũng

đã

hết sức,

mộtbên chống đỡ

một

bên trốn tránh rồi hô to: “Chúng ta với người phụ nữ này

không

phải đồng bọ, là nàng ta dùng ngàn lượng bạc mời đến, xin đại nhân dừng tay, chúng ta nguyện dâng lên ngân lượng, chỉ cầu đại nhân có thể tha cho chúng ta

một

mạng.”

Tuyên Minh chắp hai tay sau lưng, ngước mắt nhìn trời, thần thái thong dong im lặng. Tiếng binh khí va chạm cùng tiếng kêu thét thảm thiết của nhóm người trước mặt vang lên

không

ngừng,

một

thân áo dài phiêu diêu, tuấn mỹ như tranh vẽ lẳng lặng đứng đó, ánh chiều tà chiếu vào

trên

người

hắn, gió núi gào thét thổi qua tay áo

hắn

làm người nhìn sinh ra

một

ảo giác phiêu diêu thoát tục, giống như trận gϊếŧ chóc

đang

xảy ra này cùng với

hắn

không

hề có

một

chút can hệ nào, giống như

hắn

chỉ là

một

đám mây

đang

phiêu đãng ở chân trời, xem mọi thứ đều là hư

không.

Đến lúc mọi người đều lui trở lại đứng sau lưng Tuyên Minh đợi lệnh, trước mắt chỉ còn lại Vệ Tuyên thị hai mắt đỏ quạch cùng với bao tải nằm bên cạnh.

Tuyên Minh lúc này mới đưa ánh mắt

nói: “Ngươi toan tính bao nhiêu điều, chẳng qua cũng chỉ là muốn được vào từ đường của hoàng gia mà thôi,

thật

sự

không

biết ngươi chính là vì thông minh quá nên bị thông minh hại hay chính là vì tâm ngươi

đã

nhập ma chướng? Hoàng gia

thì

được những gì? Người sống ở

trên

đời chẳng qua cũng chỉ mong được

một

cuộc sống vui sướиɠ thoải mái, những người bất hạnh sinh ra trong hoàng gia đương nhiên

không

thể nào thoát ra được, nhưng ngươi

thì

lại trăm phương ngàn kế muốn

đi

vào vũng bùn của cung đình… Nếu

đã

như thế, hôm nay ta thành toàn cho ngươi, sau này ban thưởng

trên

bia mộ của ngươi được ghi

một

chữ “Tuyên”, ngươi hài lòng rồi chứ??

Vệ Tuyên thị bị làm nhục cả người đều run rẩy, huyết thống chính là khúc mắc mà cả cuộc đời này của nàng ta

không

giải được, liền trừng mắt gầm lên: “Ta vốn là công chúa Tuyên gia! Chính là vì hoàng hậu

đã

động tay động chân, lấy máu của động vật thay cho máu của ta lúc thử máu nhận thân!Luận bối phận ta chính là bác của ngươi!một

tiểu bối như ngươi còn chưa đủ thân phận để làm nhục ta đâu!”

Tuyên Minh từ từ đến gần nàng ta, ngón tay

nhẹ

nhàng vuốt ở yết hầu của nàng, hơi dùng sức

một

cái, Vệ Tuyên thị liền nhũn người ngã xuống dưới đất, trước khi tắt thở, nàng nhìn thấy Tuyên Minh rút ra chủy thủ,nhẹ

nhàng mở bàn tay nàng ta ra, lại dùng chiếc mũ của người Hồ rơi ở bên cạnh múc

một

ít nước trong, lấy ngón tay nàng ta trích

một

giọt máu

nhỏ

vào trong nón, lại cắt

một

ít ở ngón tay của mình rồi cũng

nhỏ

vào trong nón, hai giọt máu bất ngờ hợp lại thành

một.

Nội tâm Vệ Tuyên thị kích động dữ dội, nhưng yết hầu

đã

bị bóp nát, cố gắng thế nào cũng

không

thể phát ra chút

âm

thanh nào, chỉ có thể run rẩy mấp máy môi, chỉ nghe Tuyên Minh

nhẹ

nhàng ôn nhu

nói: “Mặc dù

không

phải mẫu tử nhưng máu vẫn có thể hợp lại thành

một, nếu tin theo thuyết trích máu nhận thân

thì

ngươi sai rồi…Ngươi biết

không? Vị Hoàng gia gia kia vì quá mức hoang da^ʍ nên

đã

sớm

không

thể nào có con được nữa, đừng

nói

là ngươi, ngay cả phụ vương của ta cũng

không

phải…”



ẩn

lớn nhất cuộc đời Vệ Tuyên thị cuối cùng cũng được người khác

nói

ra

một

cách

nhẹ

nhàng như thế. Vệ Tuyên thị vì kích động nên cả người run rẩy, bàn tay vô lực bấu

trên

mặt đất, tựa hồ

không

cam lòng, lúc Tuyên Minh chậm rãi đổ chiếc mũ có chứa hai giọt máu kia

đi, cuộc đời của nữ tử mưu toan nửa đời cho tham vọng của mình cuối cùng cũng kết thúc, hai tay nàng ta co rúm, tròng mắt màu đỏ cuối cùng cũng tắt hẳn ánh sáng…

Tuyên Minh đứng dậy, thị vệ bên cạnh cầm bầu nước trút ra cho

hắn

rửa tay, sau đó tính rời

đi. Nhưng đúng lúc này,

một

tên thị vệ tiến lên thăm dò

một

trong hai cái bao tải gần đó, lớn giọng hô: “Tấn vương!Mau đến xem!”

Tuyên Minh nhướng nhướng mày, chậm rãi

đi

qua, chỉ thấy trong cái bao vải

đã

rách kia

hiện

ra nữ hài tử

một

thân vải thô, sắc mặt vàng như sáp.

Thị vệ dò xét hơi thở của nàng, sau đó trả lời: “Còn hơi thở, người muốn để lại hay là gϊếŧ luôn?”

Tuyên Minh trước đây chưa bao giờ gặp qua vị Hoắc gia tiểu công chúa này, hơn nữa lúc này nàng ăn mặc như thôn dã,

thật

sự

là khác xa vẻ phấn điêu ngọc mài của

một

kim chi ngọc điệp hoàng gia. Trong lúc nhất thời Tuyên Minh cũng

không

nhìn ra được thân phận của nàng.

hắn

không

khỏi liên tưởng đến những lời của Vệ Tuyên thị từng

nói

lúc nãy, tặng phần hậu lễ là con nhóc này ư? Nhìn qua cũng chỉ là

một

đứa nhóc hương dã, nghĩ đến Vệ Tuyên thị

không

khỏi nghĩ đến việc có lẽ nàng ta định mua a hoàn, bổ khuyết cho vị trí của Minh Thiền kia?

Nghĩ vậy Tuyên Minh nhướng mày, đôi măt đẹp lưu chuyển mâu quang, thản nhiên

nói: “Trước tiên mang về, làm cho tỉnh lại, rồi cẩn thận hỏi



tên họ của nàng ta”.

Thị vệ nghe theo lời phân phó, ôm lấy cái bao rách rưới cùng



gái

đang

ngủ kia thành

một

đống lộn xộn, xoay người lên ngựa chạy tới đại đại Bạch Lộ sơn.

Bạc Lộ sơn có phần đông là bộ hạ cũ của Phàn Cảnh, tuy rằng A Dữ kia dựa vào nhi tử “Mồ côi từ trong bụng mẹ”, hợp tình hợp lý kế thừa nghiệp lớn, nhưng cũng

không

thể thu phục tất cả nhân tâm.

May mà lúc trước nàng ta bị bọn giặc phỉ cướp

đi, gặp vị hoàng tử tiền triều Tuyên Minh xuất thủ tương trợ cho nên mới thoát được

một

kiếp.

Bạch Lộ sơn có

không

ít người từ triều cũ gia nhập, cho nên đương nhiên có người từng gặp qua hoàng tử tiền triều. Huyết mạch chính thống của Tuyên gia đương nhiên có thể phục chúng, huống chi vị Tấn vương này cũng

không

phải kẻ bất tài…Thậm chí tài năng của

hắn

còn vượt qua Phàn tướng quân, chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi

đã

dẫn dắt Bạc Lộ sơn đánh lui Hồ Nhung xâm chiếm, thành công trở mình trong nguy nan.Lập được chiến công, uy danh

hắn

ở Bạch Lộ sơn

không

ai bì kịp, nhưng cũng

không

quá phô trương ra bên ngoài cho người biết, bây giờ ở Bạch Lộ sơn, ngoại trừ vài nhân vật tâm phúc lâu năm đáng tin cậy, Tấn vương đối với bên ngoài đều lấy danh nghĩa của vị quân sư Gia Cát tiên sinh mà hành

sự, đợi thời cơ đến

sẽ

cùng nổi dậy phản đại Tề.

Người ngựa Tuyên Minh còn chưa tới đại doanh Bạch Lộ sơn,

đã

thấy

một

nữ tử mang thai

đang

đứng trước cửa trại, kiễng chân ngóng nhìn.

Đợi đến lúc nhìn thấy thân ảnh cao ngất của Tuyên Minh, vẻ mặt nàng ta liền hớn hở hô: “Tấn…Gia Cát tiên sinh, ngài trở lại rồi, làm cho thϊếp đứng chờ lâu quá…”

Nàng này

không

phải ai khác, chính là A Dữ công chúa. Nay

trên

mặt của nữ tử

đang

mang thai này

đãsớm

không

còn vẻ đau khổ bi thiết của góa phụ khi Phàn Cảnh chết mà thay vào đó là ánh mắt long lanh vừa đa tình vừa nóng bỏng…

Tuyên Minh giấu nét trào phúng

trên

mặt mỉm cười, vừa lễ độ vừa

không

quá xa cách đáp lại A Dữ: “Phàn phu nhân, ngài có thai trong người, vẫn là

không

nên đứng trước cửa trại gió lớn…”

A Dữ cũng hồn nhiên

không

để ý: “Tiên sinh

không

về, A Dữ làm sao có thể an tâm được, nay Bắc cương đại loạn, tiên sinh

không

nên đơn độc ra khỏi doanh trại, nếu lỡ gặp người đàn bà Khuyển Cáp chanh chua kia,

thì

biết làm thế nào cho phải?”

Vừa mới dứt lời, nàng ta liếc mắt

một

cái nhìn thấy thị vệ

đi

phía sau Tuyên Minh

đang

ôm

một

tiểu

cônương, bất giác ngưng lại, nghi ngờ hỏi: “Đây là…”

Tuyên Minh cũng

không

muốn nhiều lời cùng nàng ta, nên trả lời: “trên

đường trở về cứu được

một



gái

mồ côi, vừa lúc bên cạnh

đang

thiếu người hầu hạ, cho nên ta tiện tay mang nàng trở về.”

A Dữ nghe xong, trong lòng cũng bình tĩnh lại, lại nhìn kỹ khuôn mặt bé

gái

vàng vọt kia rồi

nói: “Tiên sinh nếu cảm thấy thiếu người hầu hạ bên cạnh

thì

chỉ cần mở miệng

nói, tùy rằng A Dữ thân mình

không

tiện,

không

thể hầu hạ

một

bên nhưng bên người ta cũng có

không

ít thị nữ thanh tú, tiên sinh chỉ cần

nói

một

câu thϊếp nhất định

sẽ

đưa người sang…Những nàng ấy….Dù cho có hầu hạ cạnh giường cũng đều là những người thân cận có thể tin tưởng được, nha đầu hương dã thô bỉ như thế này làm sao có thể để phạm vào quý thể của ngài…

Ngữ khí bậc này quả thực là giống như đại phòng

đang

an bài nha hoàn thông phòng cho phu quân của mình, người

không

biết chân tướng nhất định là cảm thấy chính thê tuy trong người

đang

mag thai nhưng quả

thật

rất biết điều, chính là

một

tri kỷ dịu dàng hiểu chuyện…

Bộ hạ cũ của Phàn Cảnh đứng

một

bên nghe thấy cũng

âm

thầm nhíu mày,Tuyên Minh lại mỉm cười thản nhiên

nói: “không

cần phiền toái như vây, phu nhân cũng gần sinh rồi, bên cạnh

không

thể thiếu người chăm sóc, ta cũng

không



yêu

cầu gì đặc biệt, chỉ cần có người bưng trà rót nước là đủ rồi….Phu nhân! Tại hạ còn có

một

số việc quan trọng cần làm, cũng

không

dám làm phiền ngài nữa….”

nói

xong liền giục ngựa chạy vào doanh trại.

Lúc xuống ngựa, thị vệ liền đem



gái

ở trong lòng tùy ý vứt

trên

đống cỏ khô, bởi vì xóc nảy nên tiểu nữ tử bị đau, rên

nhẹ

một

tiếng rồi chậm rãi mở mắt ngây người.

Tuyên Minh vốn

đang

định

đi

vào trong trướng, lại nghe được

âm

thanh của nàng kia phát ra liền chậm bước chân lại, thong thả

đi

đến đống cỏ khô cúi đầu nhìn nữ hài tử

đang

nằm.

Lúc trước

không

để ý, nhưng giờ nhìn lại thấy bô dáng nữ hài tử này cũng

không

tệ lắm, lúc đôi mắt chậm rãi mở to, bên trong tròng mắt có

một

màu lam nhạt, nhìn qua dường như là có huyết thống của người Hồ.

Tuyên Minh im lặng nhìn, vừa muốn mở miệng hỏi liền nghe được tiếng của bé con biểu tình ngốc nghếch

đang

chăm chăm nhìn

hắn

mở miệng

nói,

âm

thanh vừa nghe giống như

một

viên mật đường ngọt đến tận rang: “Thần tiên tỷ tỷ…ta khát…muốn uống nước…”



“Thần tiên tỷ tỷ” hơi nhíu lông mày

một

cái, nội tâm

âm

thầm cảm khái, từ lúc trưởng thành đến giờ, chưa từng bị ai nhận nhầm thành nữ nhân cả…Ánh mắt con nhóc này, đợi đến lúc hỏi xong thân phận…thì

liền cho

đi

theo Vệ Tuyên thị cùng đường.

Mạc Bắc xa xôi cho nên tin tức cũng đến chậm. Lúc tin công chúa An Khánh “Chết trẻ” truyền đến đại doanh cũng

đã

mấy ngày sau.

Kiêu vương xem mật báo, sắc mặt

âm

trầm đáng sợ.

Chuyện này đúng là phong cách của phụ hoàng

hắn

có thể làm ra. Vậy mà có thể trực tiếp đem chuyện sống chết chưa



của An Khánh đem xử tử. Công chúa bị bắt cóc cuối cùng cũng

không

mang lại được vinh quang gì cho Hoắc gia, lại trực tiếp tổn hại uy danh của hoàng thất, phụ hoàng dùng chiêu thức thí xe giữ tướng vô cùng lưu loát,

không

chút nào vướng bận chần chừ, cha con tình thân chặt đứt trong

một

nhát dao.

hắn

đã

sớm phái Tiếu Thanh quay về Hoài Nam, căn cứ vào tin tức mật báo, An Khánh hẳn là bị dư đảng của Vệ Tuyên thị bắt cóc, nếu

hắn

đoán

không

sai, Vệ Tuyên thị nhất định là đem An Khánh tới Mạc bắc để áp chế

hắn.

“Nếu Vệ Tuyên thị thực

sự

làm như vậy, điện hạ định làm thế nào?” Phi Yến

nhẹ

giọng hỏi.

Kiêu vương nhìn “Thư sinh” điềm tĩnh ngồi ở

một

bên thư án của mình, đưa tay xoa đầu nàng: “Nếu thực

sự

là như thế cũng tốt, nàng là muội muội của bổn vương, đương nhiên là ta

sẽ

bảo hộ nàng chu toàn”

Nghe thế Phi Yến thở phào

một

hơi.

một

màn này rơi vào trong mắt Kiêu vương,

hắn

nheo mắt hỏi: “Yến nhi chẳng lẽ lo lắng ta cũng giống như phụ vương, bỏ mặc an nguy của An Khánh sao?”

Phi yến đương nhiên

không

thể

nói

là nàng thực

sự

nghĩ vậy đó, nhưng

một

khắc nàng do dự

đã

bị Kiêu vương nhìn thấu.

hắn

nắm chặt bàn tay ngọc của nàng

nói: “Bổn vương từ

nhỏ

đã

không

thân cận với người nhà, nay sống trong hoàng gia, thân bất do kỷ…Lâu nay sống cùng với Yến Nhi, thấy được cách đối đãi của nàng với đường muội, đường đệ. Nếu bổn vương

thật

sự

là bạc tình,

thì

làm sao có xứng đôi với Yến Nhi? Nàng yên tâm bổn vương

sẽ

không

giống phụ hoàng, cứ như vậy mà bỏ mặc muội muội

không

để ý đâu.”

Nghe Kiêu vương

nói

ra tâm

sự

mà mình lo lắng bấy lâu nay, Phi Yến mất tự nhiên đỏ mặt, cảm thấy cuối cùng mình chưa hiểu hết được kiêu vương, liền

nhẹ

giọng

nói: “Thϊếp

không

dám, chính là bây giờ thế cục Mạc bắc

đang

vô cùng rắc rối phức tạp, chỉ cần

một

sai lầm

nhỏ

là có thể

không

cứu vãn được,

không

biết điện hạ

đã

có thượng sách gì?”

Kiêu vương trải bản đồ ra, đưa tay chỉ vị trí của Hồ Nhưng Mạc bắc

nói: “Yến Nhi có nhìn ra được cái gì

không?” Phi Yến nhận lấy bản đồ, cúi đầu nghiền ngẫm nửa ngày rồi chậm rãi

nói: “Cũng khó trách Hồ Nhung to gan xâm chiếm. lại ngoan cố chống cự!”

Kiêu vương hơi nhướng nhướng mi. Có đôi khi,

hắn

thật

sự

vô cùng bội phục nữ nhân này, trực giác chuẩn xác này chính là trời sinh mà có. Nàng tuy rằng trói gà

không

chặt nhưng cái loại trực giác vô cùng nhạy bén này cho dù đọc bao nhiêu quyển binh thư

đi

chăng nữa cũng

không

thể học được.

“Yến Nhi nhìn ra được cái gì, có thể

nói

tỉ mỉ hơn

một

chút

không?”

Phi Yến chỉ vào vị trí doanh trại Mạc bắc

nói: “Nơi đây có

một

hồ nước thiên nhiên tên gọi là Bạc Kính hồ. Người Hồ Nhung tuy rằng sống du mục, nhưng cũng sinh sống ven theo nguồn nước. Bạc Kính hồ này chính là huyết mạch lưu thông cho cả bộ tộc Hồ Nhung.

Vài năm gần đây Bạc Kính hồ bắt đầu khô cạn. Thϊếp nhiều ngày nay ở trong quân doanh nghe

nói,

hiệnnay Mạc Bắc khan hiếm nhất chính là nguồn nước. Mà Hồ Nhung có vài lần quấy nhiễu các địa phương cũng đều là những nơi có sông lân cận, dụng ý ở trong này nhất định cũng là vì muốn giải quyết nguy cơ thiếu nước a!”