Khí Tử Tu Tiên

Chương 531

Diệp Phàm tuy không sử dụng con rối, nhưng một thuộc hạ của Tɧẩʍ ɖυy Bình trong lúc Diệp Phàm đánh loạn Huyền Long Ấn đã bị gϊếŧ.

Một sư đệ ngã xuống, Tɧẩʍ ɖυy Bình không khỏi kích động lên, "Triệu đạo hữu, ngươi còn chưa được sao?"

Triệu Ngự Hùng đỏ mặt lên, Tɧẩʍ ɖυy Bình tranh thủ thời gian cho hắn, nhưng ấn ký Diệp Phàm lưu lại trên con rối phòng thủ quá kiên cố, linh hồn của Triệu Ngự Hùng vừa tiếp xúc đến liền giống như gặp phải hồng thủy mãnh thú, qua thời gian dài, hắn giống như là ném muối bỏ biển.

Triệu Ngự Hùng thấy Tɧẩʍ ɖυy Bình đã mất một thuộc hạ, Phạm Trọng Bình lại bị Bạch Vân Hi liên tiếp bức lui, lập tức nói: "Con rối ta từ bỏ, chuyện này ta không xen vào nữa."

Triệu Ngự Hùng vừa nói xong, lập tức khống chế pháp khí chạy trối chết.

Nhìn tới hành vi lâm trận bỏ chạy của Triệu Ngự Hùng, Tɧẩʍ ɖυy Bình giận đến thiếu chút nữa hộc máu.

Bạch Vân Hi nhìn Triệu Ngự Hùng chạy trốn, tức khắc càng thêm tin tưởng cái gọi là không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo.

Phạm Trọng Bình nguyên bản cho rằng lấy tu vi Trúc Cơ đỉnh của hắn, đối phó với một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ sẽ không quá khó khăn, không ngờ Bạch Vân Hi lại có nhiều chiêu trò như vậy, phù chú trên người dùng không thiếu, pháp khí uy lực kinh người, bản thân lại lĩnh ngộ kiếm ý, đánh lên còn khó chơi hơn cả tu sĩ Trúc Cơ đỉnh.

Thấy Triệu Ngự Hùng bỏ chạy, Tɧẩʍ ɖυy Bình bên kia đã ngã xuống một tên, Phạm Trọng Bình tức khắc sinh ra ý lui trận, "Thẩm huynh, đơn sinh ý này ta không tiếp nữa!"

Triệu Ngự Hùng cùng Phạm Trọng Bình trước sau rời đi, Tɧẩʍ ɖυy Bình chỉ có thể đưa sư đệ còn lại bỏ trốn.

Bạch Vân Hi thấy bọn họ bỏ chạy, cũng không có đuổi theo, hắn cảm giác được xung quanh có không ít tầm mắt nhìn trộm, một khi bọn họ lộ ra chút sơ hở liền sẽ có người sấn hư mà nhập.

"Đi thôi." Diệp Phàm nói.

Bạch Vân Hi gật đầu: "Được."

________________________

Diệp Phàm cùng Bạch Vân Hi trở lại rừng trúc thiên lôi.

Hắn như cũ thiết lập một trận pháp phòng hộ ở bên ngoài rừng trúc, mỗi ngày ăn đan dược luyện thể.

Một ngày, Diệp Phàm bày năm con rối ra, Bạch Vân Hi nghi hoặc hỏi: "Làm gì vậy?"

"Con rối xảy ra chút vấn đề, ta chữa trị một chút, thêm vũ khí mang tính sát thương cho chúng nó."

Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm,: "Vũ khí mang tính sát thương?"

Diệp Phàm đắc ý nhìn Bạch Vân Hi, khoe mẽ cười, "Ta cho ngươi xem."

Diệp Phàm đưa con rối tới một khối đất bằng, "Phóng ra."

Con rối vung tay lên, một viên Thiên Lôi Châu bị thả ra, "Ầm" một tiếng, đất bằng trước mặt con rối lập tức xuất hiện một hố sâu.

Diệp Phàm cười nói: "Ta tiến hành cải tiến con rối như vậy, nó có thể tấn công mười lần. Nếu lại gặp được một đàn tu giả, ta liền có thể nổ chết bọn họ."

Bạch Vân Hi gật đầu: "Không tồi, sau mười lần thì sao?"

"Sau mười lần lại phải bỏ thêm Thiên Lôi Châu vào, hơn nữa pháo quản này dễ xảy ra vấn đề, phải thường xuyên thay đổi."

"Cái này có chút phiền phức, bất quá, không có biện pháp nào."

_______________________

Diệp Phàm thu hồi con rối, trở lại động phủ.

Mấy tu giả trốn xung quanh quan vọng thấy Diệp Phàm cùng Bạch Vân Hi rời đi, bắt đầu bàn tán xôn xao.

"Sư huynh, ta thấy hay là thôi đi, Diệp Phàm đúng là có không ít đồ tốt, nhưng trong bí cảnh này khắp nơi đều là cơ duyên, chúng ta không cần phải hao hết tâm trí trên người hắn như vậy!"

"Đúng thế! Đúng thế!"

"Không nghĩ tới con rối của Triệu Ngự Hùng vào trong tay Diệp Phàm lại bộc phát ra uy lực lớn như vậy."

"Mệt cái thùng cơm Triệu Ngự Hùng kia còn dám tự nhận là khôi lỗi sư, ngay cả con rối của mình cũng không giữ được!"

_______________________

Tɧẩʍ ɖυy Bình tìm tới Diệp Phàm là vì muốn báo thù cho sư huynh, kết quả vừa mất phu nhân lại vừa thiệt quân sự, chuyện này đã truyền đi khắp bí cảnh, Triệu Ngự Hùng lâm trận bỏ chạy thanh danh cũng mất hết.