Mùa đông giá rét, tuyết rơi dày đặc như lông ngỗng trải dài trên nhân gian.
Người đi đường rụt cổ, những bước đi khó khăn, kéo mũ xuống thấp, khăn quàng cổ che mặt, lông mi và lông mày đều phủ một tầng sương dày, tuyết trên đường không ngừng bị đọng lại nhuộm trắng một không gian.
Nằm trong một khu dân cư ở trung tâm thành phố, nơi tấc đất tấc vàng, bầu không khí trong một căn nhà lại hoàn toàn khác với bên ngoài.
Trong phòng bật điều hòa, có lò sưởi sàn nên ấm áp như mùa xuân.
Hai bóng người trên sô pha trong phòng khách rộng rãi đang dây dưa, tiếng nước lép nhép kéo dài không ngừng.
Nước da^ʍ liên tục chảy ra theo đường giao nhau, tụ thành một bãi nhỏ trên mép ghế sô pha, sau đó lại chảy xuống phía dưới ghế sô pha, cuối cùng dính với sàn nhà những sợi tơ thật dài.
Mạnh Bình sướиɠ run cả người, cánh tay vô lực chống lên sô pha, thân thể mềm nhũn trượt xuống quỳ trên mặt đất, nằm sấp trên sô pha thở hổn hển.
Kỳ Minh rút ra ngay lúc Mạnh Bình lêи đỉиɦ, nhìn Mạnh Bình như không xương trượt xuống sô pha, cũng quỳ theo sau Mạnh Bình, cầm côn ŧᏂịŧ cắm vào thêm lần nữa.
"Đừng... Nghỉ… Ưʍ... Nghỉ một chút đã... Ha a... Nghỉ đi đã... A...", Mạnh Bình chịu không nổi nữa, vô thức muốn chạy trốn, lại bị Kỳ Minh đè ở trên sô pha không thể động đậy.