Suy nghĩ của Phượng Ly vẫn còn dừng lại núi Minh Sơn mà nàng biết trước kia, bây giờ nghe từ Quân Vô Dạ nói về bản chất đáng sợ của núi Minh Sơn, trái tim nàng cũng có chút run rẩy.
Không phải vì bản thân, mà có chút lo lắng cho Lãnh Vũ và Nha Thanh, lần này bọn họ đến không chuẩn bị gì cả, nếu vào núi Minh Sơn gặp phải một số tinh quái thì sao?
"A Ly, với tốc độ của bọn họ nhiều nhất cũng là mới tới. Không bao lâu sau khi vào núi, nàng vừa mới phát tín hiệu, bọn họ thấy bọn họ sẽ sớm đi ra, cho nên đừng lo lắng." Quân Vô Dạ liếc mắt một cái liền nhìn ra Phượng Ly đang suy nghĩ cái gì.
Sau sự việc lần trước, Phượng Ly hiểu rằng sau này nàng không thể tùy hứng nữa, chưa kể còn suýt làm tổn thương hai người mà nàng trân quý nhất, nếu có chuyện gì xảy ra với hai người họ, nàng sẽ không bao giờ tha thứ cho mình.
Mới nghĩ đến đây, liền nhìn thấy hai người vội vàng chạy tới, Phượng Ly mới trong vẻ sợ hãi khôi phục lại, vui vẻ tiến lên nghênh đón, "Lãnh Vũ, Nha Thanh, các ngươi không sao chứ?"
"Thiếu chủ, chúng ta không sao, nhưng có chút lo lắng cho người, người không sao chứ?" Hai người nhìn Phượng Ly từ trên xuống dưới, vừa thấy nàng còn nguyên vẹn thì thở phào nhẹ nhõm, đi tới trước mặt Phượng Ly rồi quỳ xuống.
"Chúng ta chọc giận thiếu chủ, thỉnh thiếu chủ trừng phạt." Hai người không quên mới vừa rồi làm Phượng Ly tức giận bỏ đi.
Phượng Ly trong lòng cảm thấy rất khó chịu, rõ ràng là nàng tự ý, thật ra lúc đó bọn họ cũng hiểu lầm ý tốt của nàng, "Đều qua rồi, đứng dậy đi." Tuy rằng trước sau gì cũng chỉ có một hai canh giờ, Phượng Ly đã hiểu ra một đạo lý.
"Ừm, vì các ngươi không xảy ra chuyện, A Ly sẽ đi với bản Vương, hai người đợi ở đây." Quân Vô Dạ nói thẳng, đối xử với người khác hắn còn lâu mới có kiên nhẫn như với Phượng Ly, giọng nói lạnh lùng.
"Không được, chúng ta phải bảo vệ thiếu chủ, ta..."
"Bản Vương tự nhiên sẽ bảo vệ A Ly thật tốt. Núi Minh vốn đã rất khác so với những gì các ngươi nghĩ trước đây. Khi gặp nguy hiểm, bản Vương không có nhiều thời gian để bảo vệ các ngươi."
"Chúng ta có đủ khả năng bảo vệ chính mình." Nha Thanh là người lên tiếng đầu tiên, hai người có đủ khả năng bảo vệ Phượng Ly, hai người vẫn là có chỗ hơn người.
Tất nhiên, gặp một đối thủ mạnh mẽ như Quân Vô Dạ thì không còn cách nào khác, nhưng khi gặp nguy hiểm khác họ tin chắc rằng họ có thể bảo vệ được nàng.
"Chúng ta muốn đi đến nội địa của núi Minh Sơn. Bản Vương hiểu rõ sự nguy hiểm của núi Minh Sơn hơn ngươi rất nhiều. Chính vì ngươi là thân tín của A Ly nên ta mới nhắc nhở. Các ngươi muốn tự đi tìm chết thì cứ đi." Quân Vô Dạ nói như bộ dáng các ngươi chết ta cũng sẽ không nhặt xác.
Nhìn thấy giằng co của hai bên, Phượng Ly nghĩ rằng những gì Quân Vô Dạ vừa nói không phải không có lý, "Hai người trước ở đây đợi ta."
"Thiếu chủ..."
"Đây là mệnh lệnh." Giọng nói của Phượng Ly trở nên nghiêm túc hơn, hai người đành phải cúi đầu nói vâng, mệnh lệnh của thiếu chủ Quỷ Y Môn là trên hết.
"A Ly, chúng ta đi thôi." Quân Vô Dạ nắm tay Phượng Ly bắt đầu đi về phía núi Minh Sơn, để bảo vệ Phượng Ly, Quân Vô Dạ đã đặc biệt triệu tập hai linh nhân, Tiểu Phấn và Tiểu Lam ở bên cạnh bảo vệ nàng.
Hắc Kỳ chịu trách nhiệm tìm ra con đường phía trước. Ưu điểm của linh nhân là họ nhận thức được các sinh vật linh khí xung quanh mình nhiều hơn con người, ngay cả những tinh quái cải trang thành cây cối bình thường, họ sẽ là người đầu tiên nhận ra.
Điểm này con người không thể so sánh được, cho dù linh nhân bị hủy diệt, chỉ cần vật chủ Quân Vô Dạ ở đó, linh mạch trong tay không bị đứt, thì Quân Vô Dạ có thể hồi sinh bọn chúng.
Mỗi linh khí tượng trưng cho một người, chính vì các dòng linh khí khác nhau mà mỗi người linh sư đều có một khí chất và tính cách khác nhau. Không hổ danh là bậc thầy linh sư là nghề hiếm nhất trên lục địa này.
Có kỹ năng nghịch thiên như vậy ai mà không muốn tu luyện? Tất nhiên, không phải nhà linh sư nào cũng có thủ đoạn như Quân Vô Dạ, trong số các nhà linh sư thì có ba, sáu, chín cấp. Nhà linh sư trung bình chỉ có thể làm cho một vài linh nhân cấp thấp, giống như người trông coi nhà cửa.
Có thể chế tạo ra linh nhân trung cấp đã là rất tốt rồi, nếu ai có thể tạo ra linh nhân cao cấp, chỉ có thể nói là nghịch thiên. Giống như Quân Vô Dạ cùng một lúc có ba linh nhân cấp cao, mà Hắc Kỳ là linh nhân tối cao.
Vẻ ngoài của hắn ta bao gồm cả linh khí, ngươi sẽ không bao giờ biết rằng hắn ta sẽ là một linh nhân, Tiểu Phấn và Tiểu Lam đều là những linh nhân cấp cao, có rất nhiều linh nhân cấp trung rải rác xung quanh hắn để bí mật bảo vệ.
Thao túng cùng lúc nhiều tinh linh như vậy, cần phải có linh lực mạnh mẽ, xem ra chỉ có một mình hắn, nhưng thật ra có rất nhiều linh nhân cùng kề vai chiến đấu.
Nhớ tới hắn vừa để Lãnh Vũ và Nha Thanh ở bên ngoài, vì muốt tốt cho hai người họ đi. Chính vì hắn thấy lo lắng cho hai bọn họ nên không muốn đặt họ vào nguy hiểm, mà để linh nhân thay thế.
Vừa rồi hắn chỉ nói chuyện lãnh đạm với hai người. Ai biết được hắn lại thực sự muốn tốt cho bọn họ? Nam nhân này ngoài mặt trông giống như một tảng đá cứng rắn, nhưng thực ra tâm lại rất ôn nhu.
Phương Ly càng tiếp xúc với hắn, càng cảm nhận được hắn chỗ nào cũng tốt, bị đôi tay to lớn của hắn giữ chặt, vì tay nàng có độ ấm, nên tay hắn cũng dần dần ấm lên.
Nam nhân này có bệnh, người bình thường cũng không đến mức lạnh như vậy, nhưng lần trước nàng nói sẽ chữa trị cho hắn, hắn lại không nguyện ý, nhìn hắn dáng vẻ như người bình thường, Phượng Ly cũng tự hỏi trong lòng rốt cuộc hắn mắc bệnh gì.
Kể từ khi vào núi Minh Sơn, bầu không khí xung quanh đã thay đổi. Nàng dường như có thể cảm nhận được rất nhiều cặp mắt đang theo dõi mình trong bóng tối. Nàng nghĩ những thực vật này đã bị ảnh hưởng bởi vật gì đó như trong lời Quân Vô Dạ, chắc là dần dần có linh khí.
Nếu không vài năm nữa bọn họ sẽ trở thành tinh quái nên khác với thảm thực vật bên ngoài, dù chưa biến thành tinh quái nhưng họ đã có ý thức của chính mình.
Ngay cả ngày thường Tiểu Phấn kêu kêu quát quát, lúc này vẫn duy trì vẻ mặt nghiêm túc, cảnh giác nhìn xung quanh, Phượng Ly liếc nhìn nam nhân bên cạnh, hắn lông mày nhíu lại, môi mỏng mím chặt.
"Có vẻ như mọi thứ khó khăn hơn chúng ta nghĩ rất nhiều."
"Có chuyện gì?"
Quân Vô Dạ liếc nhìn xung quanh, "Những đồ vật phát ra linh yêu so với lúc trước bản Vương phỏng đoán còn mạnh mẽ hơn nhiều, không còn bao lâu nữa những cỏ cây này sẽ tu luyện thành tinh, lại từ tinh quái hóa thành yêu."
"Nếu có rất nhiều yêu đột nhiên xuất hiện ở núi Minh Sơn, chẳng phải thiên hạ sẽ đại loạn sao?" Chẳng trách lông mày của Quân Vô Dạ lại nhíu chặt vào nhau, đó thực sự không phải là điều tốt.
"Ân, nguyên bản Nhân giới, Yêu giới, Ma giới... ranh giới đã rõ ràng, người không chọc yêu, yêu không hiểu lầm người. Có rất nhiều kết giới lớn ở bất kỳ nơi nào giao nhau, nhân yêu rõ ràng, yêu trời sinh liền so nhân loại cường đại hơn nhiều, nếu là núi Minh một khi xuất hiện nhiều yêu như vậy, hậu quả không dám tưởng tượng!"