Hạnh Dựng Thành Hôn: Bà Xã, Đừng Trốn Nữa!

Chương 119: Như Thế Thật Xấu Hổ

Tô Tích Cầm cũng không bởi vì một tiếng kêu này mà dừng bước chân lại, trái lại Túi Sữa Nhỏ lại dừng lại rồi nhìn thoáng qua Tô Hoa Âm.

“Tô Tô, người kia có phải đang kêu mẹ không?” Mạc Cẩm Thiên thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu nhìn Tô Tích Cầm, bởi vì cho đến tận bây giờ cậu chưa bao giờ thấy qua Tô Hoa Âm lần nào, nên cũng không biết thân phận thật sự của Tô Hoa Âm.

Tô Tích Cầm nắm tay cậu: “Không phải, chúng ta không cần phải để ý đến người xa lạ.”

Câu trả lời hờ hững này lọt vào tai Tô Hoa Âm, bà ta cười tự giễu, cũng không tiếp tục kêu nữa.

“Hoa Âm, gặp người quen hả?”

“Không phải, chúng ta đi thôi!”

Diệp Tề nghe được cuộc đối thoại này, sau đó quay đầu nhìn sang bà ta, liền nhìn thấy bóng lưng xinh đẹp của Tô Hoa Âm.

Trước đây, khi hai người bọn họ còn học đại học, Tô Hoa Âm đã gặp qua Diệp Tề, Diệp Tề cũng từng gặp qua Tô Hoa Âm, cho nên bây giờ nhìn hai mẹ con cô giống như người qua đường, khiến Diệp Tề nhíu mày, tại sao mẹ con hai người lại nhìn giống như người lạ vậy chứ?

Tô Tích Cầm chào tạm biệt Diệp Tề, lái xe đưa con trai cô về nhà, nhưng vừa lái xe ra khỏi nhà ăn không lâu, Đường Tịch liền gọi tới.

Nói cô tới căn hộ của cô ấy, sau đó buổi chiều cùng nhau đi dạo phố.

Vì thế đi được nửa đường cô liền đổi hướng, Túi Sữa Nhỏ ngồi ở hàng ghế sau, có lẽ vì ăn no nên buồn ngủ, nên hai mắt đã nhắm lại như con bạch tuộc nằm ngay tại chỗ.

Hai mươi phút sau, Tô Tích Cầm ôm Túi Sữa Nhỏ vẫn còn đang say giấc lên lầu, cô định để cho cậu ngủ một lát ở chỗ bạn thân của cô, sau đó mới đi ra ngoài dạo phố. Tới trước cửa phòng bạn cô, cô bấm chuông hai phút, nhưng không có ai ra mở cửa cho mẹ con cô.

Vừa định lấy di động ra gọi điện, cửa liền mở ra, nhưng thời điểm cửa mở ra, Tô Tích Cầm sững sờ, sao lại là Lục Nguyên Ly?

Sao anh ta lại ở chỗ này? Quần áo trên người anh ta còn xộc xệch không đồng đều, khuôn mặt tuấn tú lại lộ ra vẻ khó chịu.

“Bây giờ cô ấy không rảnh, cô đi về đi!’’ Giọng điệu của Lục Nguyên Ly rất lạnh lùng, phá vỡ trạng thái sững sờ của Tô Tích Cầm.

“Tịch Tịch đâu?” Phản ứng đầu tiên của Tô Tích Cầm chính là anh ta đã làm gì với Đường Tịch rồi.

“Bây giờ cô ấy không rảnh.” Giọng điệu của Lục Nguyên Ly rõ ràng là không kiên nhẫn, lông mày của anh ta bắt đầu nhăn lại.

Tô Tích Cầm không muốn nói chuyện với anh ta, cô ôm Túi Sữa Nhỏ đẩy cửa ra đi vào, nhưng Lục Giang Ly đã nhanh hơn cô đè cánh cửa lại, sức lực của Tô Tích Cầm không thể so lại với anh ta, vì vậy cô không có cách nào chống lại anh ta mà đẩy ra cánh cửa màu trắng kia để đi vào.

“Anh Lục, đây không phải nhà của anh, anh không có quyền đuổi tôi đi.” Sự sắc sảo trên gương mặt của Tô Tích Cầm cũng hiện ra, người đàn ông này thật quá đáng.

Lục Nguyên Ly đến nhìn cũng không thèm nhìn Tô Tích Cầm một cái, trên tay dùng chút sức, cánh cửa liền bị đóng ra, suýt chút nữa Tô Tích Cầm liền hôn lên cánh cửa này.

Nhìn cánh cửa đóng chặt, Tô Tích Cầm nhíu mày, Lục Nguyên Ly này quả thật quá đáng ghét, nhưng cô cũng là một người cực kỳ nhẫn nại, nếu không thấy được bạn tốt, cô tuyệt đối sẽ không rời đi.

Cô nâng tay lên bắt đầu ấn chuông cửa một lần nữa.

Trong phòng, sau khi mặc xong quần áo Đường Tịch đi ra ngoài, sau đó cô ấy liền bắt gặp Lục Nguyên Ly với vẻ mặt lạnh lùng đứng ở cửa phòng ngủ, anh ta vươn tay nắm lấy Đường Tịch.

“Quay lại giường đi.”

Khóe miệng Đường Tịch không nhịn được nở nụ cười quyến rũ, cô ấy vòng hai tay trước ngực liếc mắt nhìn anh ta: “Anh Lục còn chưa ăn no à? Anh ở trên mà cũng đói khát như vậy, có phải là kỹ thuật ở trên của anh không tốt lắm, làm anh khó chịu hay không?”

Lục Nguyên Ly cau mày, cánh tay dài kéo lại người phụ nữ vô cùng quyến rũ này lại, giọng điệu của anh ta lãnh đạm nói: “Quả thật, cô ta không lẳиɠ ɭơ như em.”

Thân thể của Đường Tịch áp sát vào người Lục Nguyên Ly, tuy rằng cách một lớp quần áo hơi mỏng, nhưng cô ấy vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng của anh ta, bàn tay mềm mại vuốt ve ngực anh ta, nụ cười trên mặt cũng không rõ ràng.

“Không nghĩ tới anh Lục lại thích loại hình này, nhưng anh không sợ người trong lòng anh biết được chuyện này sẽ đau lòng sao?”

Sắc mặt Lục Nguyên Ly bỗng nhiên tối sầm, sau đó anh ta kéo cô ấy vào phòng, sắc mặt Đường Tịch cũng trở nên lạnh lùng.

“Lục Nguyên Ly, tôi nói cho anh biết, từ lúc anh đưa bố tôi vào tù, chúng ta đã chơi xong rồi.”

Người đang kéo cô ấy đột nhiên dừng lại, anh ta ngẩng đầu nhìn cô ấy, Đường Tịch đột nhiên bật cười: “Ngày mai tôi sẽ tổ chức cuộc họp báo nói chuyện giải trừ hôn ước.”

Khóe miệng của người đàn ông không động, trên mặt không hề có một chút cảm xúc nào, nhưng Đường Tịch vẫn bình tĩnh nói: “Bên phía bà nội, tôi sẽ giải thích, là tôi đơn phương không thích anh, không cần anh, về sau anh có thể quang minh chính đại ở cùng với mối tình đầu của anh rồi.”

Nói đến người này, Đường Tich đột nhiên si ngốc nở nụ cười: “Cho nên về sau đừng lại liều chết bám lấy tôi, nếu anh muốn phụ nữ lẳиɠ ɭơ, bên ngoài có một bó lớn, trước kia là tôi bám lấy anh, hiện tại tôi không bám lấy anh nữa, hai chúng ta hợp tan trong yên bình đi.”

Lúc này, sắc mặt người nào đó hoàn toàn lạnh lùng, nhưng ngay sau đó, di động của Lục Nguyên Ly liền vang lên, Đường Tịch rũ mắt: “Hẳn là người trong lòng của anh gọi tới đó.”

Điện thoại liên tục thúc giục, cuối cùng Lục Nguyên Ly thả Đường Tịch ra đi nghe điện thoại, sau đó nghe anh ta nói một tiếng: “Tâm Di.”

Đường Tịch tự giễu cười một tiếng, sau đó xoay người rời khỏi phòng ngủ, cô ấy nhanh chóng cầm lấy túi xách rồi đi ra khỏi nhà của chính cô ấy.



Tô Tích Cầm ngồi trong chiếc Audi của Đường Tịch, trầm giọng không nói, chỉ nghiêng đầu nhìn người bạn của mình, trầm mặc một hồi rồi nói: “Tịch Tịch, tình huống của cậu với Lục Nguyên Ly bây giờ là như thế nào?”

“Tô Tô, cậu nói đi có phải mấy năm nay mình nỗ lực đều cho chó ăn hết rồi phải không.”

Đường Tịch vừa nói xong, khóe mắt liền trào ra nước mắt, cô ấy lấy tay vỗ vào tay lái, như vậy rất đau.

Tô Tích Cầm nhìn bạn tốt mà trong lòng cảm thấy đau xót không thể giải thích được, loại đau khổ này trước đây cô cũng từng trải nghiệm qua, nó giống như bị hàng nghìn mũi tên xuyên qua vậy, cô vươn tay vỗ vai cô ấy.

Vì vậy, buổi chiều Tô Tích Cầm cùng bạn tốt đi giải sầu, mà cách giải sầu tốt nhất chính là đi mua sắm.

Đường Tịch xuất thân cao quý, đối với cách ăn mặc của mình cô ấy đặc biệt chú ý, nên nơi cô ấy vào là một số cửa hàng đồ hiệu.

Cô ấy là con gái của nhà họ Đường ở thành phố S, nhưng bởi vì bố cô ấy xuất quỹ, mẹ cô ấy thì thắt cổ tự sát, nên tính cách của cô ấy thay đổi chóng mặt, từ một cô gái ngoan hiền trở thành một cô tiểu thư nổi loạn.

Khi Tô Tích Cầm và Đường Tịch quen nhau, đó là sau khi mẹ cô ấy tự tử, cả hai đã biết nhau được 5 năm, nhưng là họ cảm thấy họ hiểu nhau giống như đã biết nhau 10 năm.

Đường Tịch điên cuồng mua quét đủ loại quần áo hàng hiệu đang mốt, thậm chí cô ấy còn khuyến khích Tô Tích Cầm mặc thử, không cần đưa cho cô ấy, Tô Tích Cầm biết là bạn tốt của cô đang dùng cách này để loại bỏ muộn phiền của cô ấy, cho nên cô chỉ cười rồi tiếp nhận.

Sau khi ngủ dậy, Mạc Cẩm Thiên tràn đầy sinh lực đi theo hai người đi dạo khắp nơi, khi Tô Tích Cầm và Đường Tịch đang thử quần áo, Túi Sữa Nhỏ nhìn vào mô hình người mẫu không mặc gì đến ngẩng người, hóa ra bên trong của phụ nữ là như vậy sao!

Người hướng dẫn viên mua sắm đi tới: “Bạn nhỏ, con có phải là muốn mua quần áo tặng mẹ của mình phải không!”

Mạc Cẩm Thiên chỉ vào người mẫu và nói: “Chị ơi, sao người này lại không mặc quần áo vậy, như thế thật xấu hổ quá đi!

Hướng dẫn viên mua sắm mở nụ cười xinh đẹp: “Đây không phải người, nên không có việc gì cả.”

Túi Sữa Nhỏ sờ sờ mũi, không nói gì, sau đó dời bước đi, hướng dẫn viên mua sắm thấy vậy, cũng rời đi.

Túi Sữa Nhỏ nhìn một loạt các trang phục được xếp ngay ngắn, đột nhiên cậu bé dừng lại trước một chiếc váy trong suốt màu đen, cậu bé vươn bàn tay nhỏ đầy thịt của mình ra kéo chiếc tua rua đang lủng lẳng bên dưới, rồi lại ngẩng đầu nhìn lên mô hình bằng đá có hình dáng khác lạ và nghĩ thầm, có phải bên trong của mỗi mô hình người mẫu đều giống nhau hay không?

Đột nhiên cậu bé kéo mạnh, chỉ nghe thấy một tiếng “xoẹt” vô cùng vang dội.



Tô Tích Cầm đi ra khỏi phòng thử đồ, chỉ thấy khuôn mặt Túi Sữa Nhỏ suy sụp, ánh mặt cậu nhìn cô lóe lên bất định.

“Mẹ của cậu bé này, con của cô làm hỏng bộ váy mới của chúng tôi rồi.”