Ánh Lửa Mùa Đông

Chương 77

"Ngài sắp xêp giúp tôi, con mèo này, là do thú cưng tôi vừa mới sinh ra, ngài

nói

xem, nó còn

nhỏ

như vậy, làm sao có thể được miễn dịch..." Lãnh Tiểu Dã liếc như

không, lập tức đem chiếc đồng hồ của Hoàng Phủ Diệu Dương

trên

cổ tay xuống, đưa tới cho nhân viên công tác kia, "Chị

gái

xinh đẹp, lần này làm phiền chị rồi!"

Nhân viên công tác nhìn chiếc đồng hồ nổi tiếng trong tay

cô, đôi mắt liền tỏa sáng.



đương nhiên biết nhãn hàng này, dừng

nói

đến nhãn hiệu, chỉ nhìn những viên kim cương

trên

mặt

đã

biết là có giá trị xa xỉ rồi.

"Chị cứ yên tâm

đi, ở góc độ này, quản lý

sẽ

không

thấy được đâu..." Thấy đối phương

đã

bắt đầu động lòng, Lãnh Tiểu Dã

nhẹ

nhàng quơ quơ chiếc đồng hồ trong tay, màu sắc chiếc đồng hồ lập tức tản ra, phản xạ ra

một

đôi mắt xinh đẹp, "Này, đó là kim cương

thật

đấy nha!"

Nhìn nhân viên công tác càng lúc càng đông tâm, Lãnh Tiểu Dã tiếp tục dùng giọng

nói

ngọt ngào vuốt mông ngựa, "Ngài xin đẹp như vậy, chắc chắn tính cách cũng rất hiền lành. Ngài

nói

xem, con mèo

nhỏđáng

yêu

như vậy, bắt tôi bỏ nó lại đây, chẳng phải nó

sẽ

trở thành mèo hoàng, rồi

sẽ

bị con mèo khác bắt nạt,

không

chừng còn bị mấy tên biếи ŧɦái lột da gϊếŧ sạch hay sao... Nghĩ

đi

nghĩ lại, ngài chắc chắn là

một

tín đồ tôn giáo, ngài dám nhẫn tâm để

một

con mèo đáng

yêu

như vậy, gặp phải chuyện xấu sao..."

Nữ nhân viên công tác diện mạo thông thường, nhưng lại được

một

"tiểu soái ca" vỗ mông ngực như vậy cảm thấy rất dễ chịu, nhưng vẻ mặt lại đau buồn, "Thượng đế phù hộ, tất nhiên là tôi

không

thể chấp nhận chuyện như vậy được."

Nhìn thấy đối phương mắc câu, Lãnh Tiểu Dã lập tức đem đồng hồ qua, "Vậy

thì

ngài nhanh chóng giúp tôi

một

chút, tôi tin, thượng đế

sẽ

phù hộ cho ngài, tương lại

sẽ

tìm được

một

bạch mã hoàng tử

thậtnhiều tiền..."

Nhân viên công tác tiếp nhận chiếc đồng hồ, lấy

một

tờ giấy để



điền thông tin.

Lãnh Tiểu Dã nhanh chóng điền xong, người nhân viên lập tức lấy

một

chiếc l*иg,

yêu

cầu



bỏ Tiểu Tuyết vào.

Đẩy cái lòng qua

một

bên, Lãnh Tiểu Dã cẩn thận đem con nhóc kia bỏ vào, lại giúp nó rót sữa, cùng các loại thức ăn mèo.

Lúc này, tên nhân viên công tác kia lấy chiếc đồng hồ ra, nhìn trái nhìn phải.

một

nữ đồng nghiệp khác trực cùng ca với



lập tức chạy tới, nhìn chiếc đồng hồ hàng hiệu, liền kinh ngạc hỏi, "Ở đâu ra vậy?"

Bọn họ sao có thể giống người có tiền mua

một

chiếc đồng hồ kim cương như vậy, huống chi đây còn là đồng hồ nam.

"A,

không

có gì." Nữ nhân viên công tác vội cất đồng hồ vào.

Người đồng nghiệp cảm thấy hành động



có chút kỳ lạ, liền cười lạnh.

Hừ, người này nhất định là trộm được.

Nhìn nữ nhân viên công tác bỏ chiếc đồng hồ vào túi quần, người đồng nghiệp lập tức quay sang

mộtbên, dùng điện thoại lập tức gọi đến ban quản lý,

không

chút lưu tình bán đứng bạn mình.

hiện

tại

đang

khảo sát cuối năm, vì muốn năm sau được thăng chức, mà



ta

không

hề ngại ngùng bán đứng người này, người lúc nào cũng so đo với đồng nghiệp.

Phía xa xa, Lãnh Tiểu Dã

không

hề biết chuyện

đang

xảy ra.

Đem mèo con

nhỏ

sửa sang lại, rồi cẩn thận đóng kín cửa l*иg.

"Được rồi, Tiểu Tuyết, chúng ta tạm thời rời xa nhau, xuống máy bay chị lại đến đón em."

Nhấc cái l*иg lên,



xoay người

đi

tới nơi vận chuyển.

đi

chưa được bao xa,



liền nhìn thấy tên quản lý, còn mang theo vài người bảo vệ

đi

tới hướng này.

Đáng chết,

không

phải bọn kia

đã

phát

hiện

ra mình rồi chứ?

Trong lòng Lãnh Tiểu Dã vô cùng lo lắng, xoay người dẫn Tiểu Tuyết

đi, nhanh chóng hướng về đám người.

Nghiêng mình

đi

vào đám đông, Lãnh Tiểu dã kéo cái khẩu trang, lúc này, radio bỗng thông báo, chuyến bay



đi

đã

bắt đầu lên máy báy.

Làm sao bây giờ?

Nhìn Tiểu Tuyết trong tay, Lãnh Tiểu Dã bắt đầu cảm thấy khó xử.

Chẳng lẽ, phải bỏ nó lại sao?

"Meo!"

Tiểu Tuyết đem cái đầu

nhỏ

tiến đến cạnh cửa, đôi mắt bất đồng màu sắc, ngây thơ nhìn

cô.

Nhìn thấy ánh mắt như vậy, Lãnh Tiểu Dã chỉ có thể khẽ thở dài.

"Tiểu Tuyết,

không

phải chị

không

cần em, mà là vì tên Hoàng Phủ Diệu Dương kia..."

nói

được

một

nữa,

một

hành khách vội vã kéo vali chạy bên cạnh,

không

cẩn thận đυ.ng vào cánh tay

cô, Lãnh Tiểu dã giơ tay phải, chiếc l*иg rơi xuống, Tiểu Tuyết lập tức chạy ra ngoài.

"Tiểu Tuyết!"

Lãnh Tiểu Dã sợ hãi kêu lên.