Thời điểm, Tần Dục từ trong bóng tối tỉnh lại, trước mắt đều là những bóng người lay động mờ ảo, mơ hồ nghe được bọn họ đang nói tỉnh rồi, nhưng rất nhanh, nỗi đau đớn từng trận từng trận lan truyền
từ đầu đến toàn thân của
Tần Dục, nhưng
mà trong lòng Tần Dục lại vô cùng
vui mừng và
kích động.
Có cảm giác đau đớn liền chứng minh hắn vẫn còn sống!
Hắn còn sống!
Tần Dục kích động hận không thể từ trên giường nhảy xuống, nhưng đáng tiếc hắn bây giờ
hữu tâm vô lực, tuy rằng hắn còn sống, thế nhưng bị
thương do tai nạn ô tô
cũng không phải giỡn, đau đớn tê dại
làm cho hắn không thể khống chế được
cơ thể của mình.
Tần Dục phải bỏ ra một lúc lâu, mới có thể đưa tầm mắt tập trung lên người khoác áo trắng trước mắt, bác sĩ mang khẩu trang dùng đèn pin cầm tay chiếu vào con ngươi của Tần Dục, sau đó kiểm tra cơ thể hắn một chút, rồi nói: “Bệnh nhân
đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm”.
“Quá tốt rồi! Tần ca không sao rồi!” Thanh âm vang lên trước tiên chính là Tiểu Triệu – Trợ lý của Tần Dục.
“Con cuối cùng cũng tỉnh rồi, may mắn là
tai nạn
lần này không tạo thành
hậu quả gì nghiêm trọng, đặc biệt là gương mặt của con”. Tưởng Mạn Thù trêu ghẹo nói.
Nghe thấy lời trêu chọc của mẹ, Tần Dục giật giật khóe môi.
Mọi người trong phòng bệnh đều bởi vì Tần Dục tỉnh lại mà thở phào nhẹ nhõm, chỉ có biểu tình của Thẩm Diệu Dương và
Tần Phương vĩ là
có chút quái lạ, nhưng bọn họ cũng cười cười theo, vì
Tần Dục bình yên vô sự mà vui
mừng.
Tần Dục chậm rãi khẽ đảo mắt, đảo qua mỗi người trong phòng bệnh, Tần Phương vĩ, Thẩm Diệu dương, Tưởng Mạn Thù, còn có trợ lý
của hắn Tiểu Triệu, cố tình không có người hiện tại hắn muốn gặp mặt nhất —— Lục Giác, bất quá ——
Lục Giác quả thật sẽ không xuất hiện ở đây.
Cuối cùng, tầm mắt của Tần Dục rơi lên
thân ảnh của Thẩm Diệu Dương, ánh mắt của hắn sáng quắc, cơ hồ muốn thiêu đốt thành một
cái động trên người Thẩm Diệu Dương.
Bất quá vì mới vừa tỉnh lại nên tinh thần của Tần Dục không tốt lắm, khí thế của hắn yếu hơn rất nhiều, làm mọi người đem ánh mắt của Tần Dục
hiểu lầm thành
mới sống sót
qua tai nạn, nên đối với người yêu lưu luyến không rời.
“Tên tiểu tử con, vừa tỉnh lại đã
nhìn chằm chằm Diệu Dương, thật là có vợ liền
quên mất mẹ mà”. Tưởng Mạn Thù giơ tay lên muốn
vỗ Tần Dục một cái, bỗng nhiên nghĩ đến Tần Dục mới vừa xảy ra tai nạn, cái vỗ này lỡ làm người đang tốt chuyển thành xấu thì sao, cho nên bà
liền thu tay lại, chỉ có thể dùng ánh mắt trách cứ kỳ thật rất hiền hòa để trừng Tần Dục, biểu đạt sự
bất mãn của mình.
Đối mặt với cái nhìn chăm chú của Tần Dục, trong lòng Thẩm Diệu Dương tràn đầy bất an, hắn lo lắng
tại chỗ này Tần Dục sẽ làm khó dễ, xé rách tấm màn
thoạt nhìn như bình tĩnh, hòa thuận này.
“Mẹ mà
không về nữa,
con
thật
sự quên mất dáng dấp của mẹ
ra sao”. Tần Dục cãi lại nói: “Phỏng chừng con mà không xảy ra tai nạn, mẹ cũng không nhớ mình còn có đứa con trai này nữa”.
Về một mức độ
nào đó, Tần Dục nói không sai, cho nên Tưởng Mạn Thù căn bản không có cách nào phản bác.
Tưởng Mạn Thù cùng cha Tần Dục – Tần Thịnh chỉ là kết hôn vì lợi ích, trước khi cưới, hai người đã thỏa thuận không ai xen vào việc của ai, có Tần Dục chỉ là sự cố
ngoài ý muốn, bất quá ngược lại có
thêm một đứa con đối với hai người bọn họ mà nói cũng không phải là gánh nặng gì, cho nên Tần Dục được bình an sinh ra.
Từ nhỏ đến lớn, Tưởng Mạn Thù và Tần Thịnh không bạc đãi Tần Dục về vấn đề tiền bạc, nhưng trên vấn đề tình thân thì hai người quả thật chăm sóc không đủ. Một năm có hết mười tháng là Tưởng Mạn Thù bay khắp nơi trên thế giới, giao du với đủ loại bạn trai,
còn Tần Thịnh cũng không chịu thua kém, ngủ với hết nửa số người trong vòng
giải trí. Có một đôi cha mẹ có tình cảm vặn vẹo như vậy, cho nên Tần Dục sinh ra mới có loại tính tình như thế này, Tần Dục cảm thấy đại khái mình chính là bị ảnh hưởng bởi
bọn họ.
“Tên
tiểu tử con, vừa mới tỉnh lại đã nói chuyện độc như vậy, cũng chỉ có
Diệu Dương mới có thể trị được tính xấu này của con”. Tưởng Mạn Thù vốn không hề để ý đến chuyện con mình là gay, hoặc là nói bà cũng không có lập trường gì để quản, cho nên rất thản nhiên tiếp nhận.
“Diệu Dương, sao con
không nói chuyện, có phải nhìn thấy Tiểu Dục tỉnh rồi,
cao hứng
quá, nên quên hết tất cả hay không?”
Sắc mặt của Tần Phương Vĩ có chút cổ quái, Thẩm Diệu Dương thì cố gắng trấn định lại, cười khan nói: “Con nhìn thấy em ấy có tinh thần cùng dì Tưởng cãi nhau như vậy, chắc đã không có gì
đáng ngại rồi”.
Tưởng Mạn Thù nói: “Tiểu tử này phỏng chừng chết rồi, cũng sẽ bò ra khỏi
quan tài cùng dì
cãi nhau”.
Tần Dục câu lên một nụ cười ý vị thâm trường, nhìn như hờ hững lại như
cố ý nói: “Mẹ suy nghĩ quá
nhiều rồi, nếu như con
chết, nhất định chỉ
quấn lấy Diệu Dương cùng anh trai con mà thôi” Tần Dục bỗng nhiên rất bội phục kỹ xảo diễn xuất của mình, hắn lại có thể nhịn mà không đánh một quyền vào mặt hai tên xấu xa kia.
Sắc mặt Thẩm Diệu Dương cùng Tần Phương Vĩ hơi thay đổi một chút.
Vẻ biến sắc đó chỉ lóe lên một cái rồi biến mất ngay lập tức, hai người bọn họ che giấu rất tốt, nếu như không phải bởi vì hiện tại Tần Dục cố tình
quan sát, bằng
không sẽ
rất khó phát hiện.
Tần Dục và
Tần Phương Vĩ là anh em cùng cha khác mẹ, thế nhưng đối với Tần Dục mà nói, Tần Phương Vĩ chính là anh trai ruột của mình, đồng thời sau khi Tần Thịnh qua đời, Tần Phương Vĩ vừa đảm nhiệm vai trò làm anh lại vừa làm cha, cho nên Tần Dục trăm triệu lần
không nghĩ tới Tần Phương Vĩ lại muốn hại hắn, thậm chí còn cùng Diệu Dương có… Có loại quan hệ này.
Vì không để bại lộ trước mặt họ, Tần Dục chỉ có thể bấm tay mình, bấm
chặt đến nỗi
nắm đấm đều khẽ run.
Cẩn thận nghĩ lại, Thẩm Diệu Dương và
Tần Phương Vĩ quen biết nhau còn lâu hơn hắn, Thẩm Diệu Dương cũng là
người quản lý mà
Tần Phương Vĩ phái đến bên cạnh hắn, bất kể là để nâng đỡ
hắn, hay
là cùng hắn
yêu đương, có lẽ từ mới bắt đầu đã
là một âm mưu đi. Chỉ là hắn không hiểu, tại sao Tần Phương Vĩ lại muốn quanh co khúc khuỷu như vậy để hãm hại hắn.
Hơn hai mươi năm sống
chung, bắt đầu từ
khi
nào mà Tần Phương Vĩ đã giấu diếm dã tâm này đối với hắn?
Những hồi ức trước kia hiện lên trước mắt, rõ ràng mỗi lời nói mỗi biểu tình mỗi chi tiết nhỏ đều chân thành như thế, Tần Dục không có cách nào phân biệt được
người nào là thật người nào là giả, nhưng có thể xác thực được, người hắn tin tưởng nhất đã hại hắn, đột nhiên Tần Dục cảm thấy có chút
mệt mỏi.
Tần Dục rũ mắt xuống, buông bàn tay đã bấm hồng ra, uể oải nói: “Con buồn ngủ”.
Vẫn luôn không nói chuyện, Tần Phương Vĩ mở miệng nói: “Vậy
em nghỉ ngơi cho
tốt, ngày mai bọn anh
trở lại thăm em”.
Tần Dục dùng dư quang khóe mắt liếc nhìn Tần Phương Vĩ, khó có được trên khuôn mặt vạn năm không đổi của gã nhìn ra được một tia mâu thuẫn, trào phúng hiện
lên trên khóe miệng của Tần Dục. Từ khi hắn tỉnh lại cho đến bây giờ, đều là dùng thái độ trước kia để
đối xử với hai người này, sợ là bọn họ cũng
đã nóng nảy
bất
an rồi.
Thẩm Diệu Dương nói với
Tần Dục: “Anh để
Tiểu Triệu ở lại
cùng em”.
Thẩm Diệu Dương hiểu
rõ tính cách của Tần Dục, hắn nhất định sẽ quấn lấy mình để mình lưu lại, cho nên rất nhanh bổ sung
thêm: “Điện thoại
của anh
bị truyền thông phiền đến muốn vỡ luôn rồi, một số nhà sản xuất phim rất thích em, nhà máy, cửa hàng tư nhân cũng đang tìm anh, anh cần rất nhiều thời gian để xử lý”.
Thẩm Diệu Dương cứ
tưởng rằng sau khi Tần Dục tỉnh lại sẽ đại náo với hắn
một trận, hắn và Phương Vĩ cũng đã nghĩ ra lời giải thích thỏa
đáng, kết quả Tần Dục một chữ cũng không hỏi đến, chuyện này thật
sự có chút quỷ
dị.
“Được rồi”. Bọn họ rời đi, Tần Dục cầu còn
không được, hiện tại hắn cũng cần có thời gian để nghĩ lại mọi chuyện.
Thấy con trai
không có gì đáng ngại, tinh thần cũng không tệ lắm, Tưởng Mạn Thù vui mừng cười nói: “Tiểu Dục, mẹ
sẽ ở lại khách sạn gần đây, sáng mai mẹ sẽ mang bữa sáng qua cho con”.
“Cảm ơn
mẹ”.
Có lẽ là do suýt chút nữa phải
trải qua một hồi sinh ly tử biệt, nên Tưởng Mạn Thù so với trước đây dài dòng hơn mấy phần, trước khi đi, bà
nói: “Con đứa nhỏ này, sau này
lái xe cẩn thận
một chút, chạy
xe nhanh như vậy rất nguy hiểm, lần này may là mạng con lớn”.
Câu nói này làm cho
Tần Phương Vĩ cùng Thẩm Diệu Dương đứng ngồi không yên, bởi vì nguyên nhân vì sao Tần Dục phóng nhanh, trong lòng ba người đều hiểu rõ.
Bầu không khí trong phòng rõ ràng ngưng trọng hơn rất nhiều.
Tần Dục biết, hiện tại hai người bọn họ khẳng định để ý nhất chính là thái độ kỳ quái của mình, có thể chuyện này bọn họ cũng không tiện hỏi, chẳng lẽ muốn hỏi, em có nhớ trước khi xảy ra tai nạn đã làm gì hay không?
Huống hồ bây giờ còn có
Tưởng Mạn Thù và
Tiểu Triệu ở đây, bọn họ cũng không thể
hỏi, nếu để Tưởng Mạn Thù phát hiện ra
tình huống khác thường, không quản bình thường bà có quản con mình hay không? Nhưng nếu biết con trai mình chịu oan ức và đau khổ lớn như vậy, bà cũng sẽ cùng Tần Phương Vĩ cá chết lưới rách, thế lực của Tưởng gia tuy không bằng
Tần gia, nhưng cũng không thể khinh thường.
Kỳ thật, Tần Dục đã nghĩ xong đối sách, đó chính giả bộ mất trí nhớ, nhưng hắn không dự định nói rõ bây giờ, cứ để
hai người kia phải thấp thỏm bất an một đêm đi, như vậy không phải càng tốt hơn sao.
“Mẹ, người dài dòng như vậy, bạn trai mẹ chịu được sao?”
“Tiểu tử thúi”.
Tần Phương Vĩ cùng Thẩm Diệu Dương liếc mắt nhìn nhau, trái tim vẫn cứ lơ lửng không được
thả xuống, nếu như nói Tần Dục tha thứ cho bọn họ, vậy không bằng nói mặt trời mọc ở hướng tây còn
thực tế hơn. Bây giờ ở trong mắt bọn họ Tần Dục giống như một quả bom nổ chậm, không biết lúc nào sẽ phát nổ.
“Được rồi được rồi, con muốn nghỉ ngơi, Diệu Dương, nhớ xử lý xong bọn truyền thông thì
đến tìm em, em
cũng không muốn ở cùng
Tiểu Triệu đâu”.
Tiểu Triệu bị điểm tên vẻ mặt như đưa đám, Tần ca, anh
không cần phải tổn thương người ta
như thế.
“Được”. Thẩm Diệu Dương ngơ ngác một lúc, mới không yên lòng trả lời.
Chờ sau khi bọn Thẩm Diệu Dương rời đi, Tần Dục cảm thấy cả người như
được thả lỏng.
Triệu Tân
cẩn cẩn
dực dực hỏi: “Tần ca, anh
có phải cãi nhau với
Thẩm ca hay không?”
“Làm sao?”
“Bởi vì từ
sau khi anh
tỉnh lại, không khí giữa hai người có điểm
là lạ”.
Tần Dục nhíu mày, không nghĩ tới trực giác của Triệu Tân lại
chuẩn như vậy, so với bà mẹ không đáng tin kia của hắn còn
lợi hại hơn.
Triệu Tân gãi đầu nói: “Em cũng không biết phải nói thế nào, cứ có
cảm giác
như thế”.
Tần Dục khẽ cười thành tiếng, có thể làm cho Triệu Tân nhận ra, vậy
chứng minh kỹ xảo diễn xuất của hắn vẫn còn
kém, hắn phải nhanh chóng điều chỉnh lại, mới có thể không để lộ ra sơ hở gì trước mặt hai người kia.
“Cậu
nghĩ nhiều
rồi, tôi
chỉ là mới xảy ra tai nạn nên còn chưa kịp hồi thần mà thôi”.
Triệu Tân theo Tần Dục lâu như vậy, biết đến thời điểm nào thì
nên có chừng có mực.
“Sao tôi lại đói bụng như vậy?” Tần Dục sờ sờ cái
bụng đang kêu ùng ục của mình.
Triệu Tân vỗ đầu một cái: “Là sơ sót của em, Tần ca, anh
đã
hôn mê hơn một ngày rồi, vẫn chưa
ăn gì, nên
đương nhiên là đói bụng, Tần ca, anh
muốn ăn cái gì?”
“Cháo gà nấm hương, điện thoại
của tôi
đâu?”
Triệu Tân từ trong ngăn kéo tủ đầu giường lấy chiếc điện thoại của Tần Dục ra đưa cho hắn.
“Trong lúc tôi
hôn mê, có người nào đến thăm tôi hay không?” Tần Dục thờ ơ mở
điện thoại ra.
Triệu Tân báo một chuỗi tên, chỉ là
không có tên của Lục Giác.
“…” Lục Giác, cậu
dám
không đến thăm
tôi! Mặt Tần Dục trong nháy mắt đen kịt lại.
“Tần ca, anh
còn muốn hỏi gì nữa không?” Sắc mặt của Tần ca thay đổi thật
nhanh a, Triệu Tân khó có thể giải thích được, ngữ khí càng ngày càng cẩn thận.
“Đi đi”. Bị
đói bụng làm
phiền tâm tình của Tần Dục thật không tốt, ngay lập tức Triệu Tân giống như
cơn gió cấp tốc biến mất khỏi
phòng bệnh.
Tần Dục mở điện thoại ra, đầu tiên là muốn tìm Lục Giác gây phiền phức, kết quả khi hắn mở danh bạ ra, mới phát hiện hắn và
Lục Giác mặc dù cùng một công ty trong tám năm, nhưng lại chưa từng lưu
số điện thoại của đối phương.