Khí Tử Tu Tiên

Chương 999

"Diệp đan sư có mấy phần nắm chắc có thể trở thành tông chủ Tiên Đan Môn?" Nguyên Doãn Đào tò mò hỏi.

Trung Đại Lục cách vài chục năm sẽ có một đội hải thuyền Thánh cấp đi qua Nam Đại Lục, tu sĩ muốn đi Trung Đại Lục, ngoại trừ tìm kiếm Truyền Tống Trận thượng cổ, còn có thể cưỡi hải thuyền này rời đi, chỉ cần giao một bút linh thạch là được rồi.

Phí thuyền vượt đại lục sẽ hơi quý một chút, nhưng so với Truyền Tống Trận thượng cổ thì tiện nghi hơn nhiều.

Có hải thuyền Thánh cấp, lại có đường biển cố định, ven đường khẳng định là đã chuẩn bị tốt hết rồi, tính nguy hiểm không lớn cho lắm.

Tu sĩ Nguyên Anh muốn tự mình vượt qua Biển Vô Tận rất dễ bị lạc giữa đường, tiêu tốn hai ba trăm năm cũng chưa chắc đã đến được Trung Đại Lục, hải thuyền Thánh cấp lại nhanh vô cùng, nếu như thuận lợi, qua hai ba chục năm là có thể tới Trung Đại Lục rồi.

Diệp Phàm thở dài, căm phẫn điền ưng nói: "Cái này khó mà nói trước được, đệ tử Tiên Đan Môn hiện tại đều là một đám bối tổ quên tông, ngay cả di huấn của tổ tiên cũng dám ngỗ nghịch phạm thượng, ta muốn làm tông chủ Tiên Đan Môn, chỉ sợ là sẽ khá phiền toái!"

"Ta nghe nói tông chủ Tiên Đan Môn hiện tại là một Thánh đan sư! Diệp đan sư muốn làm tông chủ Tiên Đan Môn sợ là sẽ rất khó khăn." Nguyên Doãn Đào hơi mang đồng tình nhìn Diệp Phàm.

Diệp Phàm xua xua tay: "Khó khăn ấy, chính là dùng để khắc phục, khó khăn một chút chinh phục không có cảm giác thành tựu gì, còn Thánh đan sư, cũng không có gì ghê gớm, qua thêm trăm năm nữa, ta cũng có thể trở thành Thánh đan sư."

Nguyên Doãn Đào ngoài ý muốn nói: "Diệp đan sư thật có tin tưởng!"

Nam Đại Lục đã mấy vạn năm không có Thánh đan sư xuất hiện, linh khí trong thiên địa cạn kiệt dần, ngay cả thảo dược Thiên cấp cũng khó gặp, lại càng đừng nói đến linh thảo Thánh cấp. Nhưng nghe nói, linh khí ở Trung Đại Lục rất nồng đậm, tồn tại rất nhiều động thiên phúc địa, cũng có rất nhiều linh thảo Thánh cấp.

Diệp Phàm nhìn Nguyên Doãn Đào một cái, nói: "Không đề cập đến cái này nữa, chúng ta tới nói chính sự đi."

Nguyên Doãn Đào cười cười: "Được được, trở lại chuyện chính."

Diệp Phàm cùng Nguyên Doãn Đào đàm luận một hồi lâu, mới nói ổn thỏa.

Diệp Cẩm Văn nhìn thấy Diệp Phàm trở về, không khỏi cảm thấy cao hứng, "Nhị ca, ngươi trở lại rồi! Bàn bạc xong chưa?"

Diệp Phàm gật đầu: "Xem như ổn thỏa rồi đi, ta ra ba viên đan dược Thiên cấp cùng với phù đồ của Phi Tiên Phù đổi lấy đãi ngộ bảy ngày ở lại tàng thư các của Hiệp Hội Phù Sư, nhưng chỉ có thể đọc, không thể phục chế lại."

"Nhá, vậy chiếm tiện nghi lớn." Diệp Cẩm Văn nói.

Đan dược Thiên cấp tuy rằng trân quý, nhưng đối với nhị ca mà nói, chỉ cần tốn chút thời gian là có thể luyện chế ra được, rất nhiều đan dược Thiên cấp chỉ có tác dụng trong lần sử dụng đầu tiên, cầm nhiều ở trong tay cũng không có tác dụng gì.

Bảy ngày, đối với người khác mà nói xa xa không đủ, nhưng đối với nhị ca mà nói, quá dư dả rồi, nhị ca có thể nhìn một lần là nhớ.

Nhưng thật kỳ quái, nhị ca rõ ràng có thể xem một lần là không quên được, nhưng lại là một tên mặt manh đỉnh cấp, người từng gặp mặt luôn không thể nhớ ra là ai, còn luôn cảm thấy người bình thường mặt đại chúng.

"Nhị ca, ta nghe nói, hôm nay ngươi gặp mặt hai người của Tiên Đan Môn kia?" Diệp Cẩm Văn hỏi.

Diệp Phàm gật đầu: "Hai tên kia vừa nhìn liền biết không có lịch duyệt nhân sinh gì, hôm nay ta gặp phải bọn họ, liền không nhịn được dặn dò mấy câu, nói thế nào bọn họ cũng là người của Tiên Đan Môn mà, không chừng tương lai còn trở thành thủ hạ của ta."

Diệp Cẩm Văn: "......" Nhị ca thật có chí hướng!

"Hai tên kia không biết đi đâu rồi, có câu nói là oan gia nên giải không nên kết, kỳ thật mọi người có thể ngồi xuống chậm rãi tâm sự mà, cũng không có chuyện gì to tát, nói ra rõ ràng là tốt rồi?" Diệp Phàm than thở.

Bạch Vân Hi: "......" Cái tên Diệp Phàm này, lấy đâu ra tự tin nói nói ra rõ ràng là tốt rồi, chỉ bằng tài ăn nói của tên này, nếu thật sự ngồi xuống chậm rãi nói chuyện, nói không chừng sẽ kết thành huyết hải thâm thù. Bạch Vân Hi nguyên bản cảm thấy hai tu sĩ của Tiên Đan Môn kia không biết trời cao đất dày, hiện tại nghĩ lại mới phát hiện, Diệp Phàm cũng chẳng tốt hơn ai.

Diệp Cẩm Văn tiếc nuối nói: "Bọn họ trở về Đan Cốc."

Diệp Phàm nghi hoặc hỏi: "Trở về Đan Cốc, sao lại trở về nhanh như vậy, bọn họ tới nơi này làm gì?"

Diệp Cẩm Văn nhìn Diệp Phàm: "Bọn họ hẳn là thăm dò nhị ca, sau đó phát hiện ra ngài sâu không lường được, liền phải tạm thời rút lui."

Diệp Cẩm Văn thầm nghĩ: Lê Dục ở hội giao lưu nói ẩu nói tả muốn mua Đan Tháp của nhị ca, hiện tại phỏng chừng là có không ít người đang nhìn chằm chằm "con dê béo" ấy, tu sĩ Đan Cốc sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cho nên mới vội vã trở về.

Diệp Phàm gật đầu: "Ta nghĩ hơn phân nửa là như thế."

Bạch Vân Hi: "......"

-----------------------------------