Sáng sớm, trong tay Triêu Dương công chúa cầm tín hàm Trệ gửi tới, còn ném vào đống giấy lộn xộn. Phía sau Diệp Tiềm bắt gặp, mắt vừa động, mím môi nở nụ cười.
Triêu Dương công chúa thấy
hắn
cười, má phấn hơi hơi nhiễm hồng, ra vẻ mát đạm hỏi: "Diệp Tiềm, ngươi cười cái gì?"
Diệp Tiềm thu liễm nụ cười,
đi
đến phía sau Triêu Dương công chúa, nghiêm cẩn
nói: "không
có gì, ta chính là thấy thư nhà đương kim Hoàng thượng gửi tới, nhưng chủ nhân lại tùy ý ném ở đó như vậy."
Triêu Dương công chúa nhíu mày, hư mắt nhìn
hắn: "Trệ viết thư rất dong dài, đem chuyện trong cung, chuyện nhà đều
nói
một
lần, chẳng lẽ mỗi phong thư của
hắn
ta đều phải coi la trân quý sao? Vậy mới tổn hại thể diện đế vương của
hắn
đâu."
Diệp Tiềm nghe vậy, gật đầu trịnh trọng
nói: "Nàng
nói
có lý."
Triêu Dương công chúa thấy
hắn
không
truy vấn, mới nở nụ cười, cười xong sai người nghiền nát,
nói
là muốn viết
một
phong thư cho Bích La phu nhân.
Diệp Tiềm thấy công chúa cúi đầu viết nhanh, dưới ngòi bút chữ
nhỏ
đoan chính khí, có cảm giác tang thương dũng cảm, lại hoàn toàn
không
có xinh đẹp diễm lệ khí nên có, liền nhớ tới tình cảnh ngày ấy nàng vẽ tranh. Tức thời
không
khỏi thần bay hải ngoại,
không
biết công chúa trước kia bộ dáng ra sao.
Triêu Dương công chúa viết xong thư, dùng sơn đỏ phong kín, mới lệnh cho Cẩm Tú: "Đem phong thư này giao cho Bích La phu nhân, thuận tiện lấy
một
ít bánh sữa của Trệ đưa tới cho nàng."
Cẩm Tú tự nhiên đáp ứng, ai ngờ Triêu Dương công chúa phân phó xong, lại phảng phất nhớ tới cái gì, ra lệnh: "cũng mang Phẩm Liên, Phủ Đào
đi
theo."
Cẩm Tú vừa nghe, trong lòng giật mình, Diệp Tiềm cũng sửng sốt,
không
hiểu nhìn công chúa.
Triêu Dương công chúa mày đẹp hơi nhíu, hàm chứa ý cười nhàn nhạt trào phúng nhìn Diệp Tiềm: "Thế nào, ngươi
không
muốn để ta thả bọn họ
đi?"
Diệp Tiềm nghe, đột nhiên minh bạch,
không
biết vì sao trái tim nhảy lên, mặt cũng đỏ, xoay mặt
điđanh giọng
nói: "Nàng
không
thích, thả
đi
là được."
Triêu Dương công chúa thở dài: "Nếu
không
phải ngươi ở trong nhà người khác lỗ mãng làm việc đâm bị thương nam sủng người ta, ta cần gì phải hấp tấp đưa ra thứ âu yếm của mình đâu."
Diệp Tiềm trong lòng vốn ngọt ngào dị thường, nhưng lại nghe nàng
nói
"Thứ âu yếm" gì đó, mặc dù biết
rõ
nàng cố ý
nói
như vậy, nhưng nghe vào tai lại cảm thấy chói mắt, liền nổi giận
nói: "Nếu nàng luyến tiếc, vậy
không
tiễn, ta tự
đi
thỉnh tội với Bích La phu nhân."
Triêu Dương công chúa nghe xong, lại nhớ tới lời Bích La phu nhân
nói, nàng ấy rất mơ ước Diệp Tiềm, nếu Diệp Tiềm
đi
thật, kia mới là có
đi
không
về đâu. Vì thế lại nghĩ tới Bích La phu nhân nếu
thật
muốn dụ Diệp Tiềm,
thì
nên như thế nào?
một
đôi thu ba nhìn kỹ nam nhân bên cạnh, trong lòng cũng suy nghĩ, đêm qua nam nhân ở bên tai mình thề non hẹn biển, thực
sẽ
bởi vì Bích La phu nhân dẫn dụ mà theo nàng ấy sao?
Nếu thực như vậynày thề non hẹn biển,,
không
tin cũng được, nàng cũng
rõ
ràng dứt bỏ nhường cho Bích La phu nhân là được; nếu
hắn
vẫn như cũ kiên quyết
không
theo, vậy nàng tự nhiên
sẽ
cự tuyệt Bích La phu nhân, lại
không
đẻe nàng ấy nhúng chàm
hắn
một
phần
một
hào.
Triêu Dương công chúa trong lòng so đo
một
phen, n ánh mắt hìn Diệp Tiềm
không
khỏi thất thần, Diệp Tiềm nhìn trong lòng, cũng sinh nghi, liền hỏi: "Nàng, nàng suy nghĩ cái gì?"
Triêu Dương công chúa tỉnh thần, quyến rũ cười, lắc đầu
nói: "không
có gì, ta chỉ tiếc thôi."
Diệp Tiềm nghe xong, tâm nhất thời nhắc đến, nhíu mày
nói: "Tiếc cái gì?"
Triêu Dương công chúa tiếp tục cười, cười đến lung lay sinh động: "Phẩm Liên và Phủ Đào, đều có ưu việt,
không
nó cái khác,
một
tay công phu xoa bóp,
thật
sự
là tốt nhất, cũng
không
phải người thường có thể luyện ra." Nàng tiếc nuối thở dài
một
tiếng: "Nếu
không
có bọn họ,
thì
không
còn ai hầu hạ ta như vậy đâu."
Cẩm Tú ở
một
bên nghe, biết chủ nhân bất quá là trêu chọc Diệp Tiềm vui vẻ thôi, nàng che miệng nở nụ cười,
không
lên tiếng.
Diệp Tiềm lại nhíu mày kiếm, tin là
thật. Đối với Phẩm Liên và Phủ Đào hai người này,
hắn
cảm thấy rất chán ghét, nhưng nếu
không
có hai người này, công chúa thực cảm thấy tiếc, điều này làm cho
hắncàng thêm khó có thể chịu được.
Suy tư nửa ngày,
hắn
bỗng nhiên bật ra
một
câu: "Bất quá là
một
ít tiểu kĩ xoa bóp thôi, ta, ta cũng muốn học."
Cẩm Tú nghe lời này, rốt cục nhịn
không
được phù
một
tiếng cười ra, nàng nghĩ phía
trên
công chúa tuy rằng bị đánh tơi bời rơi xuống tiểu thừa, nhưng phía dưới, lăng tiểu tử Diệp Tiềm kia đâu phải đối thủ của chủ nhân nhà mình.
Cẩm Tú cười, Triêu Dương công chúa mát mẻ lườm nàng
một
cái: "Ngươi còn ở trong này làm gì, còn
không
nhanh
đi
đưa Phẩm Liên và Phủ Đào."
Cẩm Tú vội vàng thu liễm ý cười, hơi hơi cúi đầu, cung thanh
nói: "Vâng."
nói
xong
đi
ra ngoài, nhưng lúc xuất môn, nhịn
không
được ở trong lòng
âm
thầm nghĩ: Diệp Tiềm, ngươi tự cầu nhiều phúc
đi.
sau khi Cẩm Tú rời khỏi đây, Triêu Dương công chúa xoay người lại, đem hai cánh tay tuyết trắng đặt lên cổ Diệp Tiềm, ôn nhu nỉ non, thổ khí như lan: "Vậy ngươi khi nào bắt đầu học xoa bóp?"
Máu Diệp Tiềm bắt đầu dũng mãnh trào lên: "Lúc nào cũng có thể."
Triêu Dương công chúa ánh mắt hàm xuân, ngón tay vuốt ve lôgf ngực
hắn
kiên cố, gật đầu
nói: "Tốt, bây giờ ngươi luyện tập xoa bóp chân cho ta, thế nào?"
Diệp Tiềm cứng ngắc gật đầu: "Được."
=============================
Lúc Cẩm Tú chuẩn bị tốt lễ vật đưa cho Bích La phu nhân, đồng thòi tiễn Phẩm Liên và Phủ Đào cùng nhau
đi
qua,
một
lần nữa vào khuê phòng, liền nhìn thấy gia chủ nhân của nàng tà tựa vào sạp, hai đùi ngọc thon dài cứ như vậy ở hò ra bên ngoài quần áo mỏng manh. Còn thiếu niên Diệp Tiềm quỳ ngồi ở đó, cúi đầu, hai cái tay ngốc vỗ về cặp chân ngọc.
Diệp Tiềm xoa bóp
thật
sự
nghiêm cẩn,
hắn
nghe công chúa phân phó, lại hồi tưởng ngày xưa học võ nhận biết kỳ kinh bát mạch, biết các nơi huyệt vị, dùng ngón cái và lòng bàn tay mềm
nhẹ
ấn ấn.
Nhưng mà
hắn
ngốc, thường thường đυ.ng vào nơi
không
nên chạm vào, vì thế chọc công chúa nũng nịu rầm rì, hoặc là kìm lòng
không
đậu cười khanh khách lên, cười đến giống như phồn hoa lay động.
Cuối cùng, Diệp Tiềm rốt cục dừng tay,
không
xoa bóp.
hắn
chỉ nâng chân công chúa tinh tế ngắm nghía,
không
khỏi ngây ngốc.
ngón chân công chúa sinh trắng mềm cân xứng, mười cái móng giống như mười mảnh vỏ sò hồng nhạt, sáng bóng, xinh đẹp động lòng người, làm cho người ta hận
không
thể cầm trong tay tinh tế thưởng thức.
Triêu Dương công chúa cúi mâu, thấy Diệp Tiềm chỉ nâng chân mình sững sờ, nhịn
không
được nhấc lên, lấy mũi chân
nhẹ
nhàng chọc chọc trán
hắn: "Ngươi ngốc cái gì?"
Diệp Tiềm lại thứ bắt cái chân kia, cúi đầu
nhẹ
nhàng hôn
một
ngụm vỏ sò hồng nhạt, công chúa cảm thấy ngứa, muốn rút về, nhưng lại rút
không
được, tay Diệp Tiềm như kìm sắt chặt chẽ túm chân ngọc
không
tha, giống như thưởng thức trân tu mỹ thực,
nhẹ
nhàng hôn liếʍ.
hắn
hôn nửa ngày, lại lướt qua mắt cá chân tinh xảo khéo léo, theo đùi phấn nộn thon dài hướng lên
trên, si mê vuốt ve, thường thường cúi đầu hôn.
Diệp Tiềm cúi đầu, nhớ lại lúc đầu khi mình hân cúi đầu làm ghế, chính là hai chân ngọc này, líc mình quỳ xuống vẽ ra
một
đường cong xinh đẹp, sau đó lạnh nhạt đạp lên lưng mình; lại nhớ tới từng tiểu biệt trong viện, nữ tử kia bách mị cầm kiếm múa
một
bào, mãn viên mãn thất.
Nữ tử này, mỗi lần tay vung kiếm
một
đóa hoa kiếm mỹ lễ, là
một
chút sắc thái trong mộng hư vô mờ mịt của Diệp Tiềm lúc đêm tối.
Nhưng
hiện
thời, nàng cứ như vậy bị mình nắm trong lòng bàn tay.
Nghĩ đến đây, trái tim Diệp Tiềm tràn đầy mãn nguyện.
Dù có
một
tia đau đớm mơ hồ xẹt qua trong lòng, nhưng đau tới quá nhanh, lại
đi
vô ảnh vô tung,
hắncũng
không
nmuốn tinh tế thể hội.
hắn
chỉ biết là,
hiện
thời chủ nhân xinh đẹp ngay trong bàn tay
hắn.
Vì giờ khắc thỏa mãn này,
hắn
thậm chí
không
muốn nghĩ đến tương lai hư vô mờ mịt.
Triêu Dương công chúa ngước mắt, nhìn nam nhân này cúi đầu bóp chân cho mình, lại lơ đãng giữ khuôn mặt
hắn
cương nghị chợt lóe qua hoảng hốt.
Nàng duyên dáng buông mí mắt, nhàn nhạt thở dài: "Diệp Tiềm..."
Diệp Tiềm lên tiếng trả lời, ngước mắt nhìn nàng, ánh mắt ôn nhu như nước.
Triêu Dương công chúa nở nụ cười, lắc đầu: "Diệp Tiềm, bên kia có bánh sữa, ta nếm thử,
thật
ngọt. Ngươi giúp ta lấy mấy khối, ta muốn ăn."
Diệp Tiềm gật đầu: "Được."
hắn
đứng dậy, chỉ thấy bánh sữa màu trắng đựng trong bình sứ màu xanh biếc, rất là khả nhân.
hắncầm bình
đi
tới, ngồi ở bên cạnh nàng, lấy ra
một
khối bánh, đưa tới bên môi nàng.
Triêu Dương công chúa bên môi mang theo
một
chút ý cười nghịch ngợm, mở ra đôi môi mềm mại, vươn cái lưỡi đinh hương, chờ
hắn
đặt bánh sữa vào trong miệng.
Diệp Tiềm bỗng nhiên nhớ tới tình cảnh
một
đêm kia ở
trên
núi, nàng lấy
một
trái cây đưa cho
hắn
ăn.
Triêu Dương công chúa đưa đầu lưỡi đợi nửa ngày, cũng
không
thấy
hắn
cho mình ăn, nhíu mi,
nhỏgiọng oán giận
nói: "Ta muốn ăn."
Diệp Tiềm trái tim vừa động, liền đem bánh sữa đặt vào miệng mình.
Triêu Dương công chúa kinh ngạc trợn to mị mâu: "Diệp Tiềm, ngươi..." Cướp đò ăn của ta...
Nhưng
không
đợi nàng
nói
ra, Diệp Tiềm bỗng nhiên cúi đầu, bắt được miệng nàng, nàng
không
kịp phản ứng, chỉ cảm thấy môi với răng tràn đầy mùi sữa thơm tho,
một
khối bánh sữa cứ như vậy được đưa vào miệng nàng.
không, căn bản là nửa khối,
đã
bị Diệp Tiềm cắn tiếp
đi
một
nửa.
hắn
đứng dậy, ôm nàng, để nàng ngồi
trên
gối mình, giống như ôm
một
đứa trẻ, dùng ánh mắt đại nam hài ôn nhu nhìn nàng: "Nàng còn muốn ăn sao, ta đút cho nàng?"
Triêu Dương công chúa ôm lấy cổ
hắn, ở trong l*иg ngực
hắn
tinh tế thưởng thức nửa khối sữa.
Nếu có thể như thế cả đời, cũng rất tốt.
Chỉ sợ, kết quả đều là công dã tràng.
Tác giả có chuyện muốn
nói: Hôm nay
một
Chương ngọt ngào, ta
không
thật
vừa lòng, bất quá
hiện
tại
không
như trước. Đại khái còn có hai ba chương nữa Diệp Tiềm
sẽ
rời
đi. Ta vì bọn họ rời
đi
chuẩn bị
một
bữa thịt cũng
không
biết là thiên lôi hay trọng khẩu, kính thỉnh chờ mong.