Độc Bộ Thiên Hạ - Thanh Xuyên Hoàng Thái Cực

Quyển 3 - Chương 39

“Sẽ không rời đi nữa… hứa với ta, sẽ không rời khỏi ta nữa!”. Chàng dừng lại một chút, nghẹn ngào, “Ta sẽ không chịu nổi… rốt cuộc thì nàng từ đâu tới, nếu nàng không muốn nói, ta bảo đảm sẽ không tìm tòi, chỉ xin nàng, ở lại… bất luận nơi ở đó của nàng có tốt đẹp ra sao, chỉ cầu xin nàng, ở lại đây vì ta…”.

Tôi ngơ ngác rơi lệ: “Được rồi… ta sẽ ở lại mà”.

Chàng hôn lên trán tôi, tràn đầy vui mừng, loại sung sướиɠ này là từ tận đáy lòng toát ra, hiện lên trên dung mạo đã trải qua bao năm tháng bể dâu, không chút nào che đậy.

Tôi si mê nhìn ngắm, không khỏi mất hồn.

Mấy năm nay, rốt cuộc thì chàng đã sống như thế nào? Trong lòng chàng… trước sau như một vẫn nhớ đến tôi!

Thấy tôi cứ mải mê nhìn ngắm mình, Hoàng Thái Cực khẽ nhếch miệng: “Có phải là thấy ta già đi rồi không?”.

“Không phải già…”.

“Đầu ta có tóc bạc rồi”. Bỗng chốc chàng như một đứa nhỏ bắt đầu làm nũng với tôi, khiến tôi lập tức nhớ về mười mấy năm trước, khi đó chàng còn nhỏ cũng như thế này, nhìn tôi bịn rịn cười, ỷ lại vào tôi, ở kề bên tôi.

“Không phải già đâu…”. Tôi an ủi, vuốt ve mấy sợi râu mọc dưới cằm của chàng, dịu dàng cười, “Là Bát A ca của ta đã lớn rồi”. Cúi đầu l*иg tay trái của mình vào tay chàng, mười ngón nắm chặt, “Trái lại là ta, dung mạo so với trước kia đã là một trời một vực, chàng có thấy kỳ quặc không?”.

Chàng phì cười, ngón trỏ tay trái chỉ vào chóp mũi tôi: “Nàng là Bộ Du Nhiên phải không?”.

Tôi sửng sốt, thành thật trả lời: “Phải”.

“Người ta yêu là Bộ Du Nhiên!”. Giọng nói đầy kiên định khiến lòng tôi ấm áp, thở dài tựa đầu vào l*иg ngực của chàng.

“Mệt lắm à? Ta sai người làm chút điểm tâm nhé, nhất định là nàng đã đói rồi”.

Tôi mềm nhũn gật đầu, trên chiếc bàn nhỏ trên giường đã đặt mấy chén sữa nhỏ nóng hổi, mấy đĩa cơm đặt bên cạnh cũng đều là điểm tâm sặc sỡ. Tôi đưa tay qua lấy, lại bị chàng giành trước cầm vào trong tay, nhìn tôi đầy nuông chiều: “Ta đút cho nàng…”.

Mặt tôi ửng hồng, ngập ngừng cắn một miếng vào chiếc bánh trong tay chàng.

“Coi chừng phỏng”. Bưng chén sữa lên cẩn thận để sát vào miệng tôi.

“Ừm”. Tôi uống sơ một ngụm, mỉm cười nói, “Nói cho chàng hay, ta biết nấu trà sữa đấy”.

Hàng mi dài của chàng nhíu lại, vẻ mặt trở nên hoang mang, tôi cười khúc khích, không ngừng tự mãn: “Hôm nào có dịp ta sẽ nấu cho chàng uống thử”.

“Nàng… tới Mông Cổ rồi?”.

Tôi không đoán được suy nghĩ của chàng lại nhạy cảm như thế, tôi vừa nhắc đến trà sữa, chàng đã lập tức nghĩ ngay đến Mông Cổ.

“Ừ, ta từ thành Vĩnh Cố ở Đại Thảo Than tới”.

Chàng bỗng nhíu mày, dưới đáy mắt xẹt qua tia sắc bén, giọng nói dường như trở nên rét lạnh: “Lâm Đan?!”.

Tôi ra hiệu bảo chàng đừng căng thẳng, nhưng cơ thể dưới lớp vải lụa đã cứng như một khối thép. Tôi thở dài, Lâm Đan là một chiếc gai trong lòng chàng, nhưng muốn nhổ bỏ, nói dễ hơn làm.

“Chàng đây là muốn dẫn binh đi đánh Lâm Đan sao?”.

“Vốn là không phải…”. Giọng nói chàng lạnh như băng, “Hiện tại không cần phải cân nhắc gì nữa”.

Là ý gì? Lẽ nào nói, lần này chàng xuất binh, đều không phải vì Mông Cổ sao?

“Chàng…”. Tôi tò mò nhìn chàng.

Chàng đặt chén sữa xuống, hay tay chắp sau lưng thong thả bước đi trong lều: “Ban đầu ta vốn tính toán sẽ tiến vào biên giới Đại Minh, thuận đường thu phục luôn cả Sát Cáp Nhĩ bộ còn lại”.