Kiếp Này Em Sẽ Yêu Anh Thật Nhiều

Chương 2

Vì mừng gia đình đoàn tụ, ba của Ly Châu đã mua vé xem phim cho cả gia đình. Lúc trước, cô cũng từng đi xem phim nhưng rạp chiếu phim đó không thể so sánh với nơi cô đang có mặt. Đây là lần đầu Ly Châu được đi xem phim ở nơi to lớn thế này. Nghe nói màn hình chiếu phim rộng và to bằng một căn phòng nên cô rất tò mò, không biết lời đồn có đúng không?

"Con gái, ba mua vé xem phim Thanh xuân cho con rồi này."

Từ lúc ngồi trên xe lên thành phố với mẹ, Ly Châu luôn thấy mọi người xung quanh bàn tán sôi luận về bộ phim Thanh xuân, khi cô nhập học thì bạn bè cũng nói cô trùng tên với nữ chính phim này. Tối nay, khi ba hỏi muốn xem phim gì thì cô đã nghĩ đến nó ngay. Ly Châu rất mong chờ. Cô muốn xem thử phim này rốt cuộc hay thế nào mà nơi nào cũng được bàn luận sôi nổi về nó?

Nhưng chỉ mười lăm phút xem phim, Ly Châu đã không chịu được. Cô chạy khỏi phòng xem phim, không chú ý mà tông vào một số người đi ngang. Cô cũng không còn tâm trạng để nói tiếng xin lỗi. Đến khi chạy vào nhà vệ sinh, cô ngã quỵ rồi bật khóc thành tiếng nức nở.

"Ngạn Tổ... Ngạn Tổ... Em xin lỗi..."

Ly Châu không ngừng khóc lớn khi nhớ lại những kỉ niệm khi xưa.

Cô nói ra cũng chắc không ai tin, có thể mọi người sẽ nói đầu óc cô có vấn đề nhưng nội dung bộ phim Thanh xuân đang công chiếu đó lại quá trùng khớp với cuộc đời của cô.

Ly Châu cũng không biết chuyện gì đã xảy ra. Cô chỉ biết khi đang đau yếu trên giường bệnh, đang mong chờ con gái về thăm thì cảm thấy buồn ngủ nên chợp mắt một chút. Ai ngờ khi tỉnh dậy, cô đã lạc lõng nơi này trong thân xác một thiếu nữ mười sáu. Ba tháng trôi qua, Ly Châu vẫn đang cố gắng tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với mình thì lại vô tình nhìn thấy câu chuyện của mình trên phim.

Tại sao lại có người biết rõ chuyện của cô và Ngạn Tổ như vậy? Không phải là Ngạn Tổ... Ngạn Tổ của cô đã ra đi mãi mãi trong vụ tai nạn năm đó... Càng nghĩ đến, nước mắt cô lại không ngừng rơi, tiếng khóc lại càng nhiều hơn. Cả cuộc đời của cô đã phụ Ngạn Tổ, đã bỏ lỡ một mối tình sâu nặng với anh ấy... Có phải, có phải ông trời đang muốn trừng phạt cô nên mới để cô chứng kiến sự tuyệt vọng mà Ngạn Tổ từng trải qua, điều mà ngày xưa cô vô tâm không nghĩ đến hay không?

Ly Châu suy nghĩ nếu không phải Ngạn Tổ thì chỉ có thể là Lục Bảo. Là Lục Bảo của cô. Sau ngày Ngạn Tổ ra đi vĩnh viễn, hai mẹ con cô đã nương tựa, an ủi nhau trong những ngày thiếu vắng anh ấy? Bây giờ là năm 2023, đã gần ba mươi năm trôi qua rồi, không có cô bên cạnh, con gái chắc hẳn rất cô đơn.

"Mù hả? Đi đứng kiểu gì vậy?"

Trên đường trở lại rạp phim, không chú ý nên Ly Châu đã đâm vào một cô gái trạc tuổi. Thời gian thay đổi đã khiến mọi thứ không còn như xưa. Ly Châu không nghĩ con gái bây giờ lại ăn mặc bạo gan như vậy. Cô gái trước mặt mặc một cái áo dây màu trắng, ôm sát cơ thể, đã vậy còn ngắn cũn cỡn. Cô ấy mặc một chiếc quần đùi rất ngắn, nói thật, nếu ngắn thêm nữa thì chắc nội y bên trong cũng lộ ra hết quá.

Thời tiết bây giờ không lạnh nhưng ăn mặc thế này không phải quá phong phanh hay sao?

"Nhìn gì đó? Muốn gây chuyện hả?"

"Xin lỗi."

Tiếng cô gái la mắng khiến Ly Châu giật mình, cô vội vàng lên tiếng xin lỗi.

"Lần sau nhớ mang mắt ra đường đó."

"Chuyện gì vậy em?"

"Không có gì! Chỉ xúi quẩy chút thôi."

Cô gái này mới khó chịu với Ly Châu mà một chút sau đã tươi cười bên một chàng trai trẻ đồng tuổi mới xuất hiện.

Ly Châu vừa thấy chàng trai này thì đã giật mình.

"..."

"Tình cờ vậy?"

"Anh quen biết cô ta sao?" Thấy người yêu quen biết với cô gái mà mình không có chút thông tin, Bảo Ngọc lập tức cảnh giác.

"Học cùng trường."

"Thì ra là vậy. Chào hỏi xong thì chúng ta vào xem phim thôi anh, sắp trễ rồi."

"Đi trước đây."

Hai lần gặp mặt, Ly Châu vẫn không thể nói được câu nào với chàng trai này. Đó là Khôi Nguyên thật sao? Không phải, đó chỉ là người có khuôn mặt giống anh ấy lúc trẻ.

Cho đến bây giờ, Ly Châu vẫn không quên được Khôi Nguyên. Không phải vì tình yêu mà bởi đó là người đàn ông đầu tiên của cô, là người cha mà Lục Bảo chưa một lần gặp mặt. Sau biến cố năm xưa, cô đã không còn gặp lại Khôi Nguyên, không biết bây giờ anh còn không, hay cũng nằm lạnh lẽo dưới làn đất giống như Ngạn Tổ của cô.

**

Ly Châu nhớ lần đầu tiên tỉnh lại ở thời đại này thì cô đang nằm trên giường bệnh. Khi đó, cô không biết chuyện gì xảy ra nên đã lo lắng hỏi những người vây quanh mình, cô muốn biết họ là ai, tại sao cô lại ở đây? Kết quả, câu nói đó của cô đã khiến mọi người giật mình, hoảng sợ. Cô bị họ đưa đi làm rất nhiều xét nghiệm, cuối cùng, bác sĩ kết luận cô bị hậu chấn thương nên đã bị mất trí nhớ.

Ly Châu nhớ rất tốt nhưng cô càng nói thì mọi người lại cho rằng thần kinh của cô có vấn đề. Cuối cùng, để không bị chuyển đến khoa tâm thần, cô đã phải giả vờ nghe theo những gì mọi người ở đây nói. Sau đó, khi hỏi dò thì Ly Châu nghe nói mình bị tai nạn khi đi chơi cùng bạn bè, hôn mê suốt một tuần lễ mới tỉnh lại, đây có thể xem là điều kì tích vì bác sĩ chẩn đoán cô có thể trở thành người thực vật.

Nhìn tờ lịch treo tường ghi năm 2023, nhìn khuôn mặt trẻ trung, ngây thơ trong gương, Ly Châu biết rằng mình đang ở lương lai. Dù thân xác không phải nhưng linh hồn đúng là của cô. Ly Châu khi đó vô cùng hoảng loạn, suốt ngày im lặng, không dám nói một lời nào. Khoảng hai tuần sau khi xuất viện trở về nhà, cô mới hơi bình tĩnh lại và tập chấp nhận mọi thứ đang xảy ra.

Gia đình mới của Ly Châu ngoài cô thì còn có ba và mẹ. Ba cô vào thành phố làm việc mười mấy năm trời mới tích góp được tiền mua được căn nhà nhỏ trong hẻm sâu này. Vì ở quê còn ông bà nên mẹ con cô phải ở lại phụng dưỡng, giờ ông bà không còn thì ba mẹ mới chuyển đến sống cùng nhau. Tuy chưa tiếp xúc nhiều nhưng Ly Châu nhận thấy tình cảm của ba mẹ này rất tốt, họ vô cùng yêu thương, chăm lo cho nhau, giống như ba mẹ của Ngạn Tổ vậy. Lúc còn nhỏ, cô không nói ra nhưng vẫn luôn muốn có đủ ba mẹ như Ngạn Tổ vậy. Không ngờ, kiếp này tâm nguyện nó lại được hoàn thành.