Tháng Ngày Cùng Giáo Thảo Mất Trí Nhớ Giả Vờ Yêu Đương

Chương 42.1

Thảo nào lần đầu tiên hôn cậu lại cứ có cảm giác như chiếm được lợi lớn vậy, thảo nào mỗi lần ở bên cậu là trong lòng như có con chim nhỏ ca hát không ngừng vậy, thảo nào lúc cậu nói "xác nhận quan hệ" là hắn lại nghĩ ngay đến chuyện yêu đương...

Hóa ra tất cả đều là những thứ mà hắn nghĩ đến trong tiềm thức cả nghìn lần.

Chân Nguyên Bạch vẫn đang thở dốc, tim cậu đập rất nhanh, bởi vì trên cầu thang thỉnh thoảng sẽ có người đi qua mà bọn họ lại đang ở dưới cầu thang, nếu bị nhìn thấy sẽ bị nhà trường báo lại ngay cho phụ huynh.

Thời Bất Phàm chạm trán với cậu, môi hắn chạm chạm vào môi cậu mấy lần.

Trong lòng hắn cảm thấy như đang bị nhét đầy thứ gì đó, nhưng luôn cảm thấy không đủ, một lần, hai lần vẫn không đủ, một trăm, một nghìn lần cũng không đủ.

Trong nụ hôn đứt quãng của hắn, Chân Nguyên Bạch càng ngày càng lo lắng.

"Được rồi, đi ăn cơm đi, được không?"

"Không được."

yết hầu Thời Bất Phàm như bị thứ gì chặn lại, hắn mím môi, muốn kiềm chế lại, nhưng không kìm lòng nổi.

"Tôi rất nhớ cậu."

Chân Nguyên Bạch nhìn hắn.

Hắn lại hỏi.

"Cậu có nhớ tôi không?"

"Tôi muốn đi ăn cơm."

Giọng nói của Chân Nguyên Bạch rất nhỏ, bởi vì sợ người khác nghe thấy.

"Đến nhà ăn đi, tôi đói rồi."

Mặt Thời Bất Phàm lập tức tiến sát đến, nói.

"Cậu nói nhớ tôi, tôi mới cho cậu đi."

Chân Nguyên Bạch kìm lại nước mắt, nói.

"Tôi nhớ cậu, nhớ cậu được chưa, có thể đi ra được rồi chứ?"

Thời Bất Phàm rất không vừa lòng.

"Gì mà "được chưa" chứ?"

Chân Nguyên Bạch sắp nhịn không nổi nữa rồi, thân thể cậu run lên không thể kìm chế, nghiêm túc hỏi.

"Rốt cuộc cậu muốn tôi thế nào chứ?"

Lông mi Thời Bất Phàm khẽ động, nhẹ giọng nói.

"Muốn cậu nói sự thật."

Chân Nguyên Bạch dùng sức mím môi, cậu trừng mắt nhìn Thời Bất Phàm, như bị tủi thân rất nhiều, rất nghiêm túc nói.

"Thật ra tôi không nhớ cậu, tôi chỉ muốn đến nhà ăn thôi, tôi muốn ăn cơm."

Hầu kết Thời Bất Phàm lăn một cái, ánh mắt hung ác, nhìn có vẻ lúc nào cũng có thể đánh người.

Nước mắt của Chân Nguyên Bạch lăn xuống, vẻ mặt hắn lập tức cứng đờ chốc lát, tỉnh táo lại đưa tay ra lau nước mắt cho cậu, nói.

"Không nhớ thì thôi đi, khóc cái gì mà khóc, không có tí tiến bộ gì cả."

Chân Nguyên Bạch nhìn hắn hai giây, sau đó đẩy tay hắn ra

"Đồ thần kinh!"

Cậu lau nước mắt đi ra ngoài, Thời Bất Phàm cau mày đuổi theo, thấy bạn học nhỏ chạy nhanh như bay, lại tức giận.

"Đứng lại cho tôi."

Chân Nguyên Bạch không muốn để ý đến hắn nữa, lại bỗng nghe thấy tiếng bước chân ở đằng sau truyền đến, Thời Bất Phàm đuổi theo, cậu không thể không dừng lại.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Thời Bất Phàm tức giận đi mấy bước đến, đưa tay ra kéo cậu qua, hung hăng nói.

"Đi cùng nhau."

"Đi cùng thì đi cùng, cậu hung dữ thế làm gì!"

"Cứ hung dữ đấy."

Thời Bất Phàm hung tợn nói.

"Cậu nói thêm câu nữa xem nào."

Chân Nguyên Bạch không thốt thêm câu nào nữa.

Không động vào được thì không trốn được chắc.

Thời Bất Phàm hung dữ với cậu, sau này cậu sẽ cố gắng ít nói chuyện với hắn nhiều nhất có thể, ít đi với hắn, không đi với hắn nữa, chờ đến một lúc thích hợp không chừng còn chẳng cần nói lời chia tay, mối quan hệ cứ thế phai nhạt dần.

Ôm suy nghĩ này, Chân Nguyên Bạch vừa tan học thì liền đi luôn, Thời Bất Phàm chỉ nghĩ là cậu đi ăn cơm thôi, ăn uống no đủ rồi cậu sẽ quay lại phòng học, nhưng đợi cả nửa tiếng vẫn không thấy đối phương học tiết tự học buổi tối.

Tiết tự học kết thúc, hắn mới nhận ra bản thân bị cho leo cây rồi.

11 giờ 30 phút tối, Diệp Liêm thở hổn hển nằm trên sân bóng rổ, cảm thấy bản thân đúng là người anh em mẫu mực.