Một Nữ Hai Ba Nam

Chương 96

Tần Vũ Hàng trong đôi mắt cong cong kia xuân thủy nhộn nhạo ba quang ôn nhuận, pha lẫn tình ý vô hạn, mạch máu nơi thái dương đập đập, rời môi nàng, ngồi

trên

thảm lông, ôm nàng để

trên

đùi mình.

“Nương tử, ta muốn nhìn

một

chút thân mình nàng, ai, vĩnh viễn cũng xem

không

đủ.”

Thân thể thiếu nữ mỹ lệ thướt tha, lộ ra u hương nhàn nhạt, kí©ɧ ŧɧí©ɧ thị giác cùng cảm quan

hắn, hơi thở hổn hển, giơ tay vuốt ve sống lưng nàng, bàn tay sờ soạng chung quanh, lại dùng ngón tay dọc theo xương sống

đi

xuống dưới

nhẹ

nhàng vỗ về chơi đùa.

Theo

hắn

trêu chọc mang đến kí©ɧ ŧɧí©ɧ tê dại, từng tình triều tản ra quanh thân nàng.

Diệp Tuệ dùng hai tay chống đỡ mặt đất, cái mông hơi hơi nhếch lên, theo đầu ngón tay

hắn

âu yếm hừ ngâm lên.

“Tướng công, lại nhanh lên…… Nơi này cũng muốn……” Nàng bắt lấy bàn tay to của

hắn

đặt ở

trên

ngực mình, nhắm mắt lại, hưởng thụ cảm giác say mê do

hắn

xoa nắn mang đến, cái loại tình tự thâm sâu này, kí©ɧ ŧɧí©ɧ hệ thống thần kinh đại não làm cho vui sướиɠ kết hợp cùng thống khổ, dung hợp vào nhau, hình thành

một

luồng điện, chạy khắp toàn thân.

“Được nương tử, lấy tay ra.”

hắn

cúi đầu ở

trên

sống lưng nàng khẽ hôn,

một

đường

đi

xuống, bên cạnh đó ngón tay

không

ngừng trêu chọc, ở trong cơ thể nàng tạo nên từng vòng gợn sóng. Theo tiếng nàng rên rĩ tràn ngập mất hồn, ánh mắt

hắn

nóng rực đến sắp phun ra lửa, cơ hồ muốn bất chấp mà đem nàng đè ở dưới thân. Nhưng là lý trínói

cho

hắn, phải chờ

một

lát, làm nàng đủ thoải mái rồi lại

nói.

“Uhm uhm a……” Nàng ủn cái mông ra sau, càng muốn nhiều thêm.

“Nương tử, nàng hình như

đã

tới rồi đúng hay

không?”

hắn

cảm thấy hành lang nàng co rút lại, bộ phận nhạy cảm từng đợt co rút. Tầm mắthắn

dừng ở

trên

da thịt

đã

trở nên ửng hồng, che kín

một

tầng mồ hôi.

“A…… Tướng công đừng có ngừng lại…… Hung hăng đùa bỡn ta

đi...”

“Nương tử, ta phải rút ngón tay ra, để thân thể vi phu kết hợp thân mật, ta muốn nàng.”

“Uhm…… Được…… Nhanh lên... cho ta……”

Tần Vũ Hàng mắt dập dờn bồng bềnh như xuân, nhu tình bốn phía, ôm thê tử bày ra tư thế quỳ bò, từ phía sau ôm chặt tiến vào……

Diệp Tuệ dùng tay vuốt cánh mông, cảm thụ trình độ bên trong khác thường, cố gắng

không

ngồi xuống theo, bùng nổ

một

mảnh tê dại, điện lưu nháy mắt lan ra quanh thân.

“A” kêu ra tiếng “Tướng công động lên…… Mau động lên……” Diệp Tuệkhông

ngừng uốn éo mông, thấp giọng cầu xin.

Tần Vũ Hàng cúi đầu hôn sau cổ thê tử, hai tay vịn lấy vòng eo tinh tế, nam nhân khí lực cường tráng cùng thiếu nữ thân thể kiều nhu chặt chẽ tương liên, giờ khắc này bọn họ là

một

người.

không

lâu sau, Diệp Tuệ thét chói tai liền lêи đỉиɦ, hai tay cào loạn, bên gối có

một

bó hoa hồng mới hái khi

đi

dã ngoại, bị nàng túm được trong tay, nháy mắt dập nát, đầu ngón tay bóp chặt cánh hoa hồng, chất lỏng màu hồng của hoa bắn tới

trên

da thịt tuyết nộn,

nói

khôngnên lời

yêu

diễm.

“Hoa hồng

thật

xinh đẹp.”

hắn

nhìn thoáng qua cánh hoa hồng bị bóp nát, ở bên tai nàng thấp giọng cười.

“Đúng vậy……”

Tần Vũ Hàng bị nàng đột nhiên co chặt lại, kí©ɧ ŧɧí©ɧ rùng mình liên tục, hô hấp

thật

gấp, nóng rực mãnh liệt, bồng bềnh mênh mông, tê dại chạy loạn trong cơ thể.

Diệp Tuệ toàn thân hư nhuyễn, hoàn toàn thành tù binh của

hắn.

“Nương tử nương tử…… Nàng giỏi quá……”

hắn

ở sau cổ nàng hôn hôn, lại nâng mông nàng lên, đút cự vật vào hoa cúc,

không

ngừng va chạm, tận tình hưởng thụ.

“A tướng công…… A tướng công……” Diệp Tuệ tình triều mới vừa xuống, lại lần nữa bị

hắn

mãnh liệt đâm lỗ sau mà bùng lên, dán sống lưng chặt chẽ ở trong lòng ngực

hắn, chỗ bị chất lỏng kia chảy qua,một

luồng sóng dâng lên vừa

đã

vừa đau, dần dần lan rộng ra, xâm nhập vào chỗ sâu nhất trong thân thể.

Nàng uốn éo mông, ngữ điệu đầy cầu xin: “Tướng công… Phía trước…”

Tần Vũ Hàng đưa mắt nhìn sang bên cạnh, nhặt lên

một

cây gậy ngọc như ý từ

trên

thảm…

“Uhm...a…”

Thân thể trong phút chốc được lấp đầy thêm phong phú, Diệp Tuệ càng uốn éo thân mình thêm lợi hại.

Tần Vũ Hàng thăm dò phía trước, nhìn thấy thê tử vẻ mặt mị sắc,

mộtthân kiều thái, nhịn

không

được hỏi: “Nương tử, biết trong thân thể có cái gì

không?”

“Tướng công…… Đừng

nói

nhiều lời, uhm, nhanh lên

đi, tra tấn chết người……”

Diệp Tuệ hơi hơi khom người,

một

cổ nhiệt lưu từ dưới bụng chậm rãi dâng lên, chậm rãi truyền khắp toàn thân, nhiệt độ thân thể

khôngngừng tăng lên, trong cơ thể hơi nước

đang

dần biến mất, miệng lưỡi càng ngày càng khô.

“Nương tử phía sau có cái gì?”

“Có tướng công… có tướng công… Mau mau...”

nói

xong câu này, nàng đột nhiên lớn tiếng hô lên: “A a……” Vô tình, biếи ŧɦái, trước sau hai cây ép buộc nàng, làm cho nàng toàn thân run rẩy,

đi

vào cao triều, sáng lạn nở rộ lêи đỉиɦ.

Tần Vũ Hàng ôm nàng bày ra tư thế quỳ nằm úp sấp, ôm lấy mông nàng, lại động hơn

một

trăm hạ, chợt ôm chặt thê tử, hai chân phía trước kẹp chặt thân mình nàng, đầu gối lên

trên

vai nàng, mồm to thở hổn hển, phát ra tiếng rống sảng khoái muốn chết...

Diệp Tuệ toàn bộ cơ thể nằm bẹp

trên

thảm lông, bị Tần Vũ Hàng từ phía sau ôm hôn, ôn nhu âu yếm

một

trận

thật

dài, mới đứng dậy lấy khăn lông lau sạch

sẽ, ôm nàng nằm trong ổ chăn.

“Nương tử vui vẻ sao?”

“Ừ!”

“hiện

tại cảm giác thế nào, vi phu có phải làm rất giỏi hay

không?”

“Tướng công là giỏi nhất, tướng công còn muốn

không?” Diệp Tuệ đưa tay cầm vật giữa hai chân

hắn, cảm thấy vẫn là

không

thay đổi hình dạng, săn sóc

nói: “Ta

thật

có thể lại đến

một

lần nữa.”

“hiện

giờ

không

như trước, nàng phải thỏa mãn năm nam nhân.” Tần Vũ Hàng ôm sát nàng, ngừng trong chốc lát, lại

nói: “Có lẽ chờ đến buổi sáng ngày mai, ta nhịn

không

được còn muốn nàng, cho nên nàng

hiện

tại phải nghỉ ngơi dưỡng sức cho tốt.”

Diệp Tuệ lại

không

buồn ngủ, câu được câu

không

cùng trượng phu trò chuyện: “Tướng công, nam nhân sau cao triều là cái cảm thụ gì?”

Tần Vũ Hàng cười cười: “Nương tử là cái cảm thụ gì, vi phu chính là cái cảm thụ đó.”

“nói

cụ thể chút, ta muốn nghe.”

Tần Vũ Hàng suy nghĩ

một

chút: “Sảng khoái đến hai mắt ta biến thành màu đen, cả người phát run, cả người đều bay lên trời, cái loại cảm giác này

thật

là cực kỳ sảng khoái, cực kỳ thoải mái, cảm thấy làm thần tiên cũng là cảm giác này

đi!”

“Ta cũng là như vậy.” Diệp Tuệ thấp giọng

nói: “Toàn thân căng thẳng, run rẩy, trong đầu trống rỗng, sau đó sâu trong thân thể trào ra nước lũ, rồi bồng bềnh bay lên mây, tiếp theo chính là thả lỏng, toàn thân xụi lơ, tay trói gà

không

chặt, đôi mắt đều lười

không

muốn độngmột

chút nào.”

“Tựa như người bệnh động kinh.”

hắn

bị

một

phen đối thoại này khiến cho toàn thân nhiệt huyết sôi trào, lại bị nàng cầm lấy nam căn từng cái vuốt lên.

“Cảm thụ phi thường mỹ diệu.”

“Tình nguyện chết ở bên trong loại cảm thụ này, cho dù già, cho dù được chết đều thích.”

“Lại muốn

một

lần sao? Tướng công?” Diệp Tuệ thấp giọng hỏi, tay phải cầm nam căn bắt đầu chậm rãi vỗ về chơi đùa.

“Được, nương tử chọn tư thế

đi!”

Diệp Tuệ con mắt sáng lóng lánh như nước, bám vào bên tai

hắn

nóimột

câu.

“Muốn cùng nhau chơi thứ gì khác sao?”

“Ừ!”

hắn

nhặt lên đai lưng từ

trên

mặt đất, trói đôi tay nàng lại, ở

trên

cánh mông vỗ vỗ.

Nàng bò dậy, quỳ bò ở

trên

thảm lông, đưa sống lưng đến trước mặthắn, bị đôi bàn tay to gắt gao ôm chặt……

Phu thê hai người bắt đầu

một

vòng kết hợp mới.

Tất cả các bộ phận

trên

thân thể của hai người đều gắt gao mà chồng chéo quất quýt lấy nhau, giống như là vừa sinh ra

đã



một

đôi

khôngthể tách rời. Lều trại lần nữa lại tràn ngập thanh

âm

va chạm, ma xát lẫn nhau của thân thể làm người mặt đỏ tim đập, còn có thanh

âm

rêи ɾỉ phát ra khi hai người cực lạc mất hồn.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Tuệ được đại lão công hầu hạ ăn mặc chỉnh tề, để đáp lại, nàng cũng hầu hạ

hắn

mặc quần áo.

Nhóm người hầu bưng đồ ăn tới, sau khi ăn xong, nắm tay nhau

đi

ra khỏi lều.

một

ngày mới bắt đầu như vậy.

Vừa qua khỏi giờ Thìn, thấy Lão Thập, Lão Thập Nhất, Lý Vĩ Thần chạy về, từ bên kia vách núi hiểm trở, mang đến rất nhiều lương thực cùng muối ăn lẫn vật dụng sinh hoạt.

Tần Vũ Hàng

đã

sớm chuẩn bị xong, thấy bọn họ trở về, an bài cho đội ngũ, lưu lại

một

ngàn cấm quân chăm sóc xe ngựa và vật dụng, đem hai ngàn cấm quân còn lại mang

đi.

Diệp Tuệ ngồi ở

trên

lưng tái tuyết, phía sau là Tần Vũ Hàng, theo dấu hiệu của Sở Du, hướng đường mòn sơn ngoại mà

đi.

Lúc chạng vạng,

đã

ra khỏi đại võ sơn, nghỉ lại

một

thôn xóm

nhỏ

ở chân núi.

Ngày kế, dừng ở

một

huyện thành gần đó nghỉ lại hơn mười ngày, rốt cuộc chờ đến khi đường núi đại võ sơn sửa xong, đội ngũ nối đuôi mang theo vật dụng đuổi kịp tới, tạo thành

một

đội lớn, thanh thế mênh mông cuồn cuộn xuất phát về hướng phương đông.

Ba tháng sau, khoảng cách tới đế đô còn có hơn mười dặm lộ trình.

Diệp Tuệ cùng đại lão công ngồi ở trong xe, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Theo lý thuyết Hoàng Phủ Trạch Đoan sớm nên phái sứ giả tới nghênh đón, tại sao

đã

sắp đến đế đô, vẫn còn chưa thấy nhân ảnh người đại diện.

Lão Thập cưỡi ngựa sát cạnh cửa sổ xe mà

đi, nghiêng đầu cười

nói: “Nương tử

không

cần sốt ruột, Thái Tử điện hạ nhất định bận rộn việc triều chính, nếu

không

đã

sớm phái sứ giả tới đón.”

Lý Vĩ Thần thúc ngựa tiến lên vài bước: “Thái Tử điện hạ vô cùng thương nhớ nương tử, tuy rằng ngài cũng

không

treo nàng ở

trênmiệng, nhưng ta nhìn ra được ngài đều trông mòn con mắt.”

Tần Vũ Hàng ôm nàng để

trên

đùi mình, vỗ vỗ sống lưng,

nói: “Nương tử yên tâm, Đại sư huynh nếu

không

cần nàng, liền theo ta

đi

đi, chúng ta tìm nơi thế ngoại đào nguyên rời xa trần thế sinh nam dưỡng nữ, làm

một

đôi phu thê thần tiên.”

“Nương tử yên tâm, nàng

sẽ

không



độc, nếu thực

sự



một

ngày kia, chúng ta đều bồi nàng

đi.” Lão Thập Nhất

không

cam lòng yếu thế, cưỡi ngựa lại gần, đẩy tọa kỵ của huynh trưởng sang ven đường.

Diệp Tuệ cười, nếu thực

sự



một

ngày đó đến, nhiều nam nhân như vậy bồi nàng, cũng coi như thực hạnh phúc

đi!

Tần Vũ Hàng còn

đang

hỏi: “Sau khi trở lại đế đô, nương tử tính đến ở Đông Cung sao?”

Diệp Tuệ giật mình, đại lão công là chính phu, theo lý ở tại Tần gia mới đúng.

Nhưng là nếu

không

ở Đông Cung, mặt mũi Hoàng Phủ Trạch Đoan để đâu,

hắn

một

Thái tử cao cao tại thượng như vậy, bị thê tử vắng vẻ,

sẽbị triều thần nhạo báng

đi!

“Nương tử cứ yên tâm

đi, người Tần gia còn

không

biết ta mang nàng trở về, vi phu trước bồi nàng ở Đông Cung cũng được.” Tần Vũ Hàng rời nhà từ khi mười hai tuổi, đối với sư môn cảm tình sâu nặng hơn so với nhân thân trong nhà.

“Ở lại Đông Cung mấy ngày, ta lại bồi tướng công về nhà thăm hỏi, còn có Diệp gia chúng ta đều phải trở về nhìn xem.” Đối với Diệp gia, nàng vẫn luôn xin lỗi, tân hôn

không

bao nhiêu ngày liền

đi

Bình Châu, sau đó mặc dù có thư từ gửi về, cũng

không

nhắc tới chính mình làm thái tử phi.

không

phải nàng

không

muốn

nói

về chuyện này, chỉ là

không

biết nênnói

như thế nào.

nói

trắng ra chính là

không

xem người Diệp gia như thân nhân, ai kêu nàng vừa mở mắt ra liền

đang

ở Tần gia, nếu xuyên đến Diệp gia

thìsẽ

không

giống vậy.

“Nương tử mau nhìn phía trước!”

Lão Thập Nhất dùng roi ngựa chỉ vào phía trước, la lớn.

Diệp Tuệ qua cửa sổ rộng mở nhìn về phía trước, lại thấy phía trước cờ lộng phấp phới,

một

đám kỵ binh Ngự lâm quân đội ngũ mênh mông mà đến,

một

long kỳ lớn nhất

trên

nền đen thêu hai chữ màu vàng Hoàng Phủ.

Phía trước là

một

chiếc xe ngựa rộng lớn, bốn con ngựa kéo xe loại ngựa Mông Cổ đều

một

màu nâu.

“Nhìn tư thế này,

sẽ

không

phải Hoàng Phủ Trạch Đoan tự mình tới chứ?”

Lý Vĩ Thần cười: “Thái Tử điện hạ

hiện

giờ quyền hành lớn như trời biển, cả triều văn võ bá quan

không

ai

không

e ngại, chỉ sợ toàn bộ thiên hạ ngoại trừ Hoàng Thượng bệnh nặng, chỉ có nương tử dám xưng hô tên huý Thái tử.”

Diệp Tuệ cười: “Bị triều thần nghe được chắc

không

tốt lắm, xem ra ta phải sửa cách xưng hô.”

Tần Vũ Hàng lắc đầu: “Nàng cứ

thật

sự

gọi tên Đại sư huynh, huynh ấy cũng

sẽ

không

giận nàng.”

Tuy rằng cách biệt

đã

lâu lắm, nhưng cách

một

thời gian Hoàng Phủ Trạch Đoan lại gửi thư về Bình Châu, đưa tới cơ mang là vàng bạc trang sức, châu báu đồ bổ, từ đây có thể thấy được

hắn

kiên định

mộtlòng

một

dạ đối với thê tử, tình cảm chân thành.

Lão Thập thúc ngựa

đi

đến phía trước đội ngũ, lệnh cho tướng quân dẫn đầu ngừng tiến tiến lên.

không

bao lâu, đội quân ở đối diện tới gần, Hoàng Phủ Trạch Đoanmột

thân y quan màu tím từ

trên

xe ngựa bước xuống dưới, khí phách uy lẫm, tựa như trời sinh

một

bộ khí thế vương giả quân lâm thiên hạ,anh

tuấn vô cùng, ngũ quan giống như dùng đá cẩm thạch điêu khắc ra, đường nét góc cạnh



ràng, ánh mắt sắc bén thâm thúy, vô tình làm cho người ta

một

loại cảm giác áp bách!

“Thái Tử điện hạ vạn an.”

Lão Thập, Lão Thập Nhất, Lý Vĩ Thần cùng đội ngũ ba ngàn cấm hành đại lễ bái kiến.

Diệp Tuệ trong nháy mắt bị hoàng cảnh trước mắt làm cho chấn động, định từ thùng xe bước xuống dưới, chợt dừng lại.

“Nương tử, hoan nghênh về nhà.”

Hoàng Phủ Trạch Đoan cười, khom người, ôm thê tử từ thùng xe ra, xoay người trở lại trong xe ngựa mình.

“Ai nha như thế nào vừa thấy

đã

ôm ôm ấp ấp, xe ngựa của ta

khôngđi

được sao,

một

hai phải vào xe ngựa của chàng, chờ

một

chút, Hằng Đình……”

Hoàng Phủ Trạch Đoan giống như

không

nghe thấy, ra hiệu cho quân sĩ đóng cửa xe lại.

“Hằng Đình

không

lạc được đâu, ái phi của ta, chút nữa lại

đi

xem nó,hiện

tại vi phu chỉ muốn xem nàng.” Hoàng Phủ Trạch Đoan giơ tay kéo bức màn xuống, áp nữ tử trong lòng ngực xuống cẩm đệm ……