Nuông Chiều Con Dâu

Chương 17-1: Trước bữa cơm (H)

Edit : Lacey

Bận rộn cả một buổi trưa , vừa rồi ở trong xe lại bị hắn làm một lần , Giang Tuyết Nịnh thật đúng là đói bụng :" Ba , ngươi..." Vốn dĩ nàng tưởng ngồi xuống để ăn cơm , lại không nghĩ rằng vừa mới nói hai chữ môi đã bị lời nói của Cố Thần Quang chặn đứng :" Tiểu bảo bối sướиɠ rồi , em sờ sờ đi , anh còn cứng đến khó chịu."

Giang Tuyết Nịnh lúc đầu muốn đem hắn đẩy ra , nhưng sau khi bị hắn ôm lấy thì lập tức cảm giác được lửa nóng thô to đang cạ vào nàng , trong lòng không khỏi mềm nhũn , dùng bụng nhỏ kề sát dươиɠ ѵậŧ hắn.

Vốn tưởng kế tiếp là điên cuồng hôn sâu , ai ngờ hắn chỉ mổ mổ vài cái liền ngừng , hai tay bưng lấy mặt nàng , ánh mắt nóng rực đối diện với nàng , muốn nói lại thôi.

" Nịnh Nịnh , hay vẫn là ăn cơm trước đi..."

Cố Thần Quang vẫn lo lắng cho nàng , Giang Tuyết Nịnh làm sao nhẫn tâm để hắn khó chịu , mặt đỏ ửng cách quần đè lấy cực đại phân thân , nhẹ nhàng nhéo nhéo , hai tròng mắt loé sáng khẽ nói :" Vừa mới vào cửa...anh làm vậy , làm sao em có thể ăn cơm trước?"

Cố Thần Quang nở nụ cười , một đôi bàn tay to ở đùi nàng vuốt ve hai cái , sau đó đem váy nàng vén lên , tiểu nộn huyệt dần dần lộ ra , ánh lên tia nước trong veo , ánh mắt Cố Thần Quang liền trầm xuống.

" Tiểu bảo bối , em cũng muốn đi..." Nam nhân hô hấp có chút dồn dập.

" Người xấu , đừng nhìn." Giang Tuyết Nịnh xấu hổ kêu lên , dùng hai tay che lấy hoa huyệt ướŧ áŧ , cắn môi , nhấc chân cọ lên hạ thể nhô cao , mị nhãn như tơ nói :" Cứng như vậy a~"

Nhìn ánh mắt xuân tâm nhộn nhạo của tiểu nữ nhân , nam nhân vui sướиɠ hai mắt sáng lên , một bên kéo tay đang che trước miệng huyệt của nàng ra , một bên đem miệng dán vào.

" Đừng, đừng...bẩn...không cần liếʍ..." Guang Tuyết Nịnh ngượng ngùng vặn vẹo tránh né , chỗ đó hôm nay chưa rửa qua , vừa rồi còn bị hắn cắm vào đến cao trào.

" Đừng sợ , không bẩn , thực sạch sẽ." Rõ ràng người đàn ông đã bị dục hoả đốt người , không quan tâm đem tay nàng kéo ra , hơi thở nóng rực phả vào miệng huyệt , đem hai cánh hoa mυ'ŧ vào.

" A!~ một hồi không được...hôn em, ân...a...ân~" Giang Tuyết Nịnh lưng dựa trên tường , hai tay ôm đầu hắn , nỗ lực áp chế tiếng rêи ɾỉ của mình. Cố Thần Quang liếʍ láp tiểu huyệt nàng , khiến cả thể xác lẫn tâm hồn nàng sung sướиɠ.

Miệng hắn hút lấy hai cánh hoa kiều nộn phát ra tiếng nước xấu hổ :" Bảo bối , phía dưới em thật thơm."

Thời điểm đầu lưỡi của người đàn ông lại một lần điên cuồng đem âm đế nàng liếʍ láp , Giang Tuyết Nịnh rốt cuộc không thể kìm nén nổi ngứa ngáy nơi tiểu huyệt , cả cơ thể dâng lên một trận lửa nóng.

Mấy ngày nay nàng đã được lĩnh hội sự lợi hại và kéo dài của người đàn ông , hôm nay phải làm mấy lần , hoặc yêu cầu thời gian bao lâu để hắn thoả mãn nàng không biết được , chỉ nghĩ làm hắn nhanh lên , nàng hiện tại vừa đói vừa mệt.

" Ân , không cần hôn." Nàng cảm giác được chính mình không đứng được nữa , giãy giụa đem đầu hắn đẩy ra , tiếp theo dùng sức đem đầu hắn hướng lên trên , một phen nắm lấy côn ŧᏂịŧ hắn, thở dốc nói :" Em muốn , muốn anh nhanh chóng tiến vào."

Người đàn ông xoa một miệng đầy dâʍ ŧᏂủy̠ , thở hắt hai cái , ánh mắt hưng phấn nhìn nàng , vươn tay ôm lấy eo nàng , đem thân thể của nàng kéo ra sau.

Giang Tuyết Nịnh vươn hai tay vịn lấy của sổ ven tường , dẩu mông lên , cắn môi , chờ đợi nam nhân cắm vào. Mỹ nhân đi giày cao gót , đôi chân thẳng tắp trắng nõn , hai cánh mông tròn trịa vểnh ra sau câu hồn người.

Một tay giữ mông thịt , một tay đỡ lấy côn ŧᏂịŧ thô dài , để ngoài miệng huyệt cọ xát lên xuống , chờ đến khi trơn bóng ái dịch liền để ở cửa huyệt , hít sâu một hơi chậm rãi đẩy vào.

Theo tiếng than nhẹ cùng hơi thở dồn dập của Giang Tuyết Nịnh , qυყ đầυ thật gian nan căng ra huyệt khẩu hồng nhạt , dần dần vào hết , sau đó là phần thân ra vào nhiều lần mới có thể đem cả cây côn ŧᏂịŧ cắm vào đến tận gốc.

" Nịnh Nịnh...thật chặt..." Cố Thần Quang thở gấp , mà Giang Tuyết Nịnh lúc này đã sớm bị côn ŧᏂịŧ của người đàn ông cắm đến chỗ sâu nhất , không một khe hở.

Vách tường thịt bị côn ŧᏂịŧ nóng bỏng kí©ɧ ŧɧí©ɧ , càng thêm ngứa ngáy tê dại khó nhịn. Mà người đàn ông thì cố tình sau khi cắm vào lại bất động :" Động a ba , nhanh lên , nga~ em rất muốn!" Nàng cầm lòng không được mà rêи ɾỉ , phát ra tiếng thúc giục thỉnh cầu.

Người đàn ông nhanh chóng đem áo nàng cơi ra , đem hai luồng vυ' đầy đặn xuất ra , dùng tay vừa bóp vừa vuốt ve. Giang Tuyết Nịnh cắn môi rêи ɾỉ trong sung sướиɠ xen lẫn thống khổ.

" Ngô ngô...hảo...thoải mái....~" Rốt cuộc cầm giữ không được , đôi tay nâng mông nàng , chậm rãi chuyển động :" Ư...ông xã...thật thoải mái~"

Cảm nhận được côn ŧᏂịŧ bên trong cơ thể giật giật , nàng dùng sức ưỡn eo , mông càng vểnh lên :" Ông xã ...ân a...thao em...dùng sức~"

Thời điểm nàng nói ra , người đàn ông đã kích động hưng phấn không thôu , hô hấp rõ ràng dồn dập hơn rất nhiều.

—————

Chương này dài quá nên mình cắt thành 2 phần. Sáng mai mình đăng nốt nha ♥️♥️