Bên trong chiếc l*иg sắt bịt kín bằng tấm vải đen, một chú gấu trúc nhỏ bị nhốt chật chội đến mức cơ thể gần như biến dạng.
Hai móng vuốt mũm mĩm của cậu ôm chặt thanh sắt, cái đầu phồng lên vì tức giận tì vào l*иg. Phần mông tròn trịa bị thanh sắt ép đến mức xuất hiện một vết hằn, trông như một trái đào căng mọng.
Chú gấu trúc nhỏ đang giận đến mức lông tơ xù lên ấy chính là Bạch Trúc Sanh.
Bạch Trúc Sanh từng là một chú gấu trúc mạng xã hội nổi tiếng trên Trái Đất. So với những con gấu trúc khác ở trung tâm bảo tồn, ngoại trừ việc đáng yêu hơn một chút, cậu cũng chẳng khác gì.
Tuy nhiên, Bạch Trúc Sanh có một bí mật lớn.
Trong đầu cậu có một thứ gọi là hệ thống Livestream Cầu Cầu.
Mỗi khi gặp ai đó, những suy nghĩ thầm kín của họ đều sẽ biến thành các dòng bình luận hiện lên trong tâm trí cậu.
Thông thường, bình luận trong đầu Bạch Trúc Sanh luôn là những lời tán thưởng: “Dễ thương quá, tôi sắp ngất rồi đây!” “Trời ơi, dễ thương đến mức chết người!”
Nhưng hôm nay, kể từ lúc mở mắt ra và phát hiện mình bị nhốt, phong cách của các dòng bình luận đã thay đổi hoàn toàn. Hệ thống Livestream Cầu Cầu giờ đây ngập tràn những ý nghĩ đáng sợ:
[Mẫu thử số 1 rơi vào trạng thái cuồng loạn nghiêm trọng, không thể sử dụng thuốc an thần, chỉ có thể mạo hiểm thử liệu pháp xoa dịu bằng giống cái cao cấp. Quả là một phương pháp điều trị xa xỉ.]
[Hai mẫu thử trước sử dụng giống cái cấp trung kết hợp thuốc đã thất bại. Nếu giống cái này cũng không thành công, tôi sẽ phải tìm nguyên liệu tốt hơn.]
[Những người ở chợ đen nói rằng trong thời gian ngắn sẽ không có thêm hàng cao cấp.]
[Chết tiệt, tại sao cơn cuồng loạn này lại khó kiểm soát đến vậy? Nếu mẫu thử số 1 chết, tôi sẽ không thể tìm được nguyên liệu thích hợp hơn trong thời gian ngắn.]
[Con giống cái non trong l*иg này có gen cao cấp, về lý thuyết thì nó có thể xoa dịu mẫu thử số 1...]
Bạch Trúc Sanh: “???”
Giống cái gì mà giống cái? Rõ ràng tôi là con trai! Cha mẹ nuôi của tôi đã xác nhận điều đó rồi mà!
Hơn nữa—
"Trời đất ơi! Các người biết mình đang làm gì không?! Các người đang phạm pháp! Buôn lậu quốc bảo đó biết không?!"
Gấu trúc lớn có thể phát ra ít nhất 13 loại âm thanh khác nhau, chẳng hạn như tiếng be be, tiếng chí chí, tiếng rêи ɾỉ, tiếng sủa, tiếng cộc cộc...
Lúc này, tiếng "sủa" giận dữ của Bạch Trúc Sanh vang lên, nghe chẳng khác gì tiếng một chú chó nhỏ đáng yêu nhưng đang tức giận trong l*иg.
Đối mặt với sự phẫn nộ của cậu, từ ngoài chiếc hộp, lại có một dòng bình luận lạnh lùng hiện lên:
[Đúng là một con giống cái non hiếm thấy, tràn đầy năng lượng. Tuy thể hình hơi to, chưa trưởng thành mà đã nặng 60 cân. Nhưng nếu phân thây ra để làm thuốc, chắc chắn sẽ được rất nhiều.]
...Khoan đã, phân thây?!
Bạch Trúc Sanh sững người. Cậu nghĩ rằng buôn lậu đã là hành vi đáng sợ nhất, nhưng không ngờ lòng người lại hiểm ác đến mức này.
Chú gấu trúc nhỏ đen trắng bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Đôi mắt đen láy ánh lên vẻ hoảng loạn, đôi móng ngắn không ngừng cố gắng cào vào thanh sắt. Thế nhưng, chiếc l*иg này dường như được làm từ một chất liệu đặc biệt, dù cậu có giương móng sắc nhọn thế nào cũng không để lại bất cứ dấu vết gì.
Người mang chiếc l*иg vẫn bước đi không chút dao động, từ đầu đến cuối không nói một lời. Bóng tối chết chóc, tiếng bước chân đơn điệu, cộng với sự tồn tại của các dòng bình luận, khiến nỗi sợ hãi không rõ nguồn gốc càng thêm rợn người, như có mùi máu tanh nồng đậm lan tỏa trong không khí.
[Cuối cùng cũng tới nơi. Con giống cái non này đúng là nặng thật.]
[Chiếc vải đen này tốt nhất không nên vén lên, nếu không tôi sẽ phải vượt qua bản năng bảo vệ giống cái của loài đực mới có thể đẩy nó vào địa ngục.]
[Tại sao bản năng bảo vệ giống cái lại được khắc sâu trong gen như vậy? Thật là… một bản năng vô nghĩa. Giống cái, chỉ là nguyên liệu sống cho thuốc. Những sinh vật yếu đuối, mỏng manh như thế này, rời khỏi sự che chở của loài đực thì chỉ là một cục bùn nhão.]
“Bíp—xác nhận danh tính thành công!”
Bạch Trúc Sanh nghe thấy tiếng cửa nặng nề được đẩy ra, sau đó là giọng nói của kẻ biếи ŧɦái: “Số 1, nhìn xem tôi mang gì tới đây.”
Giọng hắn khàn khàn, âm u, như tiếng rắn độc lè lưỡi.
Ngôn ngữ của hắn vô cùng xa lạ, nhưng nhờ khả năng đọc được dòng bình luận trong tâm trí, Bạch Trúc Sanh vẫn có thể hiểu được ý đồ của hắn. Nếu không có khả năng này, cậu chắc chắn đã rơi vào trạng thái hoang mang.
Không có ai trả lời.
Thay vào đó, cơn bão bình luận lại ập đến. Nhưng lần này không phải là những suy nghĩ của kẻ biếи ŧɦái, mà là một chuỗi biểu cảm gấu trúc khổng lồ:
[Đừng nói nữa, Heo Béo Nhỏ.jpg]
Biểu cảm này là hình gấu trúc với khuôn mặt tròn như cái bánh, đôi tai nhỏ dễ thương. Nhưng khác với gấu trúc thông thường, nó không có quầng mắt đen, mũi tròn hay môi chia ba phần, mà thay vào đó là một khuôn mặt người, biểu cảm kỳ quặc đến mức vừa giữ vẻ nghiêm túc, vừa toát lên sự ngạo mạn, pha lẫn vẻ gian trá.
Bạch Trúc Sanh: "???"