Hình Dáng Âm Thanh

Chương 1: Lần Đầu Gặp Gỡ

Buổi tiệc kết thúc, tôi mang theo cơn say ngồi lên xe, để Ngô Đam đưa mình về nhà.

Hôm nay là ngày mở máy chuẩn bị quay bộ phim mới, tôi là người hát chính của bộ phim này, cũng là diễn viên l*иg tiếng cho nữ chính, nên bị Mai Tần kéo đi tham gia buổi tiệc.

Mai Tần... có thể xem là người hợp tác, cũng là ông chủ hiện tại của tôi.

Ngồi trên xe, cảm giác nóng bức từng chút dằn vặt cơ thể, phải cố nhịn lắm mới đợi được đến lúc xe dừng lại. Tôi từng bước nghiên ngã xuống xe, cố duy trì tĩnh táo bước lên trên nhà. Căn nhà vì không có người nên tối đen như mực, đến cả các vật dụng nội thất cũng không nhìn thấy rõ ràng, chỉ có thể dựa vào trí nhớ mà tránh bị va chạm.

Ngô Đam không phải là người thích nói nhiều, bình thường cũng không hay tỏ thái độ, nhưng tôi nhận ra hôm nay hắn rất không vui. Kể từ lúc bị Mai Tần cho người cản bên ngoài, sắc mặt của hắn bắt đầu không tốt, nếu không phải lúc đó tôi lắc đầu không cho hắn động thủ, có lẽ buổi tiệc hôm nay đã bị hắn quậy cho tanh bành rồi.

Vừa về tới nhà, hắn đã im lặng đi thẳng vào bếp, một câu cũng không nói, bỏ tôi một mình đứng giữa phòng khách, còn rất không lễ phép mà đóng cửa một cái ‘rầm’.

Tôi chỉ đành cười khổ một tiếng, nhìn về cánh cửa mà hắn vừa đi vào, một lúc lâu mới thu hồi tầm mắt, bước lên lầu.

Mở đèn, từng bước chậm rãi đến bên cửa sổ, cả người nặng nề ngồi xuống, để cho từng làn gió mang theo cái lạnh buốt quét qua. Tôi nghĩ, chỉ như vậy bản thân mới có thể tỉnh táo được.

“Bầu trời hôm nay âm u quá, bên cậu thế nào? Bên đó, bầu trời cũng âm u như thế này, hay sẽ là trăng thanh gió mát?” Tự lẩm bẩm xong, tôi tự cười một tiếng rồi gục đầu xuống bệ cửa.

Cánh cửa bị gõ mấy tiếng, sau đó có âm thanh mở ra. Tôi nhướng mắt nhìn thì thấy Ngô Đam đang bước lại gần, trên tay còn mang theo một cái chén sứ.

“Em uống, uống một miếng đi. Tránh, tránh, tránh cho ngày mai bị, bị đau đầu.”

Tôi nhận lấy chén canh, một hơi uống cạn: “Cám ơn!”

Lúc trả lại chén, tôi nhìn lên bầu trời đầy sao, không hiểu sao lúc này trong lòng lại xuất hiện một loại dao động nhỏ: “Hôm nay tôi cho Trần Nhân leo cây, hắn có tỏ thái độ gì không?”

“Nghe, nghe nói hắn, hắn, hắn đã ở trong phòng, phòng tranh rất lâu. Phải, phải đến gần 9 giờ, 9 giờ, hơn mới rời khỏi. Lúc, lúc đi, rất, rất, rất tiếc nuối. Hắn, hắn hỏi Diệp, khi nào, khi nào sẽ trở về, về Việt Nam.”

Trần Nhân là một kẻ yêu tranh, tôi biết nếu hắn không gặp được Diệp, nhất định sẽ không chịu buông tay: “Gửi đến cho hắn một bức tranh, nói Diệp gửi lời xin lỗi vì lỡ hẹn.”

Ngô Đam đáp một tiếng rồi ra ngoài.

Cánh cửa đóng lại, tâm trạng vốn đang treo lơ lững rốt cuộc cũng rơi xuống đất.

~~~

Tôi là Diệp Ngưng, câu chuyện có lẽ nên bắt đầu từ năm Trung Học Cơ Sở. Năm đó, tôi học lớp tám, học lực bình thường, tính cách bình thường, đến cả sở thích cũng như bao người – bình thường.

Nhớ lúc đó, đang trong thời gian lập thu, những đóa hoa phượng liên tục nảy nở khoe ra một màu rực rỡ. Hương sắc của nó thoáng đọng lại trên thanh thời gian, là báo hiệu của một mùa nhập học mới. Chẳng qua, cái này cũng không quan trọng lắm, tôi nghĩ cho dù nó không nở, thì mùa tựu trường vẫn sẽ tiếp diễn, có nó hay không cũng không can hệ.

Thế đấy, những tưởng nó có tầm quan trọng đối với lứa tuổi học trò, nhưng thật ra không ai xem trọng nó cả.

Còn nhớ rõ ngày hôm đó, đang trong lúc luyện tập bóng chuyền với đồng đội, ánh mắt tôi lơ đãng nhìn thấy một bóng dáng nổi bật của một người, khiến cho tinh thần bỗng chốc bị phân tâm, mọi chú ý đều bị người nọ thu lấy.

Từng tia sáng le lói xuyên qua kẽ hở của bức tường, nhẹ nhàng chiếu lên thân ảnh mảnh mai của người nọ, khiến cho khung cảnh bỗng dưng ngập tràn sự yên bình khó có.

Dường như những âm thanh hô hoán, cười đùa bên này, đã không tự chủ mà thu mình trước thân ảnh đang lặng lẽ ở góc sân ấy.

Mùa thu không quá lạnh, nhưng người nọ lại khoác trên người một chiếc áo len màu trắng tinh khiết, nhìn thế nào cũng cảm thấy không phù hợp cho lắm. Mái tóc dài hơi xoăn nhẹ được cột hờ sau lưng, một vài lọn tóc bị rơi ra ngoài, nương theo chiều gió mà khẽ lay động. Từ đầu tới cuối, người nọ vẫn cứ chăm chú nghe điện thoại, không hề để ý tới xung quanh, cho nên cũng không hề biết có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn tới mình.

Ngoại trừ tôi, còn có rất nhiều nam sinh của các lớp, khi đi ngang qua sẽ không tự chủ mà ngoái mặt nhìn lại.

Tôi chỉ có thể cảm thán trong lòng, người này thật xinh đẹp.

Suy nghĩ một hồi, tôi khẳng định chưa từng gặp qua, nếu không sẽ nhớ rẩ kỹ. Dù là hiện tại đang đứng nhìn từ xa, vẫn có thể thấy được dáng vẻ nổi bật giữa đám đông của người nọ, giống như một bông hoa được trồng giữa một vườn cỏ, nhất định bông hoa đó sẽ được chú ý đến đầu tiên.

Học ở trường cũng đã đến năm thứ ba, không lý nào tôi lại không biết đến sự tồn tại đặc biệt này, cho nên trong thoáng chốc đã ngẩn ngơ.

“Ngưng Ngưng Ngưng... bóng đến bóng đến!”

Nghe thấy tiếng gọi, tôi giật mình quay đầu. Đang muốn lên tiếng thì trước mặt chợt xuất hiện một vật thể lạ, tiếp theo là tiếng la thất thanh của tôi. Tôi ôm đầu ngã nhào xuống nền xi măng cứng ngắt, đầu óc có phần hơi choáng váng.

Mũi đau quá! Còn cảm nhận được mùi vị ngai ngái bên trong, không biết có bị gãy hay không nữa.

Tất cả đều chạy lại xem tình hình của tôi thế nào, đến khi phát hiện không quá nghiêm trọng, đội trưởng mới để lại một cô bạn dìu tôi vào hàng ghế nghỉ ngơi, còn lại đều tiếp tục tập luyện.

Sự việc thế này cũng không phải chưa từng xảy ra, những môn thi đấu mang tính sức lực, đều sẽ nhận về chấn thương, nếu không nghiêm trọng, thì tất cả đều chỉ là thử thách của bộ môn mà thôi.

Tôi nói: “Mình không sao, ngồi một lát là được rồi, cậu ra ngoài tiếp tục với mọi người đi.”

Cô bạn trừng mắt nhìn tôi: “Không tập nữa, mình đưa cậu về.”

Ngay lúc này, máu mũi lập tức đổ ào.

Quả nhiên là vậy, lúc nãy đã cảm thấy có điềm rồi.

Tôi lại ú ớ mấy tiếng, sau đó ngẩng mặt lên trời, ngăn cho máu tiếp tục đổ.

Phía góc sân bên kia, người đang nghe điện thoại dường như cảm nhận được gì đó, trong thoáng chốc đã nhìn sang hướng bên này. Vì ở khá xa nên không nhìn rõ biểu cảm, chỉ thấy người kia dường như hơi ngạc nhiên.

Tôi hỏi cô bạn: “Cậu bạn kia nhìn hơi lạ, cậu có biết cậu ấy là ai không?”

Hướng theo ngón tay tôi nhìn qua, cô bạn ngạc nhiên thốt lên: “Vì sao cậu ấy lại ở đây?”

Nói như vậy, hình như là có quen biết.

Cô bạn nói: “Cậu ấy học lớp 8a, tên Hoàng Nhan Hòa. Mình chỉ biết là cậu ta học rất giỏi, hình như là mới chuyển đến thành phố chúng ta sinh sống. Đừng nhìn mềm yếu như vậy mà trêu chọc, chức vụ rất lớn đấy.”

Chức vụ... rất lớn sao?

Sau một lúc đắn đo, Hoàng Nhan Hòa chậm rãi bỏ điện thoại xuống, sau đó hướng về phía chúng tôi đi tới.

Cậu ta tới đây làm gì? Tôi rũ mắt nghi hoặc.

Không để tôi đợi lâu, người tên Hoàng Nhan Hòa kia đã tới trước mặt tôi, thanh âm nhẹ nhàng, giọng điệu hơi dè dặt thốt lên: “Cái này... khi bị chảy máu mũi, cậu nên ngồi thẳng và cúi nhẹ về phía trước. Điều này giúp tránh cho máu chảy ngược vào họng hoặc dạ dày, gây buồn nôn hoặc thậm chí ói mửa. Sau đó thì...”

Cậu ta hơi ngại ngùng cúi người xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên mũi tôi, bóp chặt hai cánh mũi lại. Tôi ngây người không kịp phản ứng, chỉ biết trố mắt nhìn người trước mặt, ngay cả chớp mắt cũng quên mất. Đến khi bắt đầu cảm thấy khó thở, tôi vội há miệng ra thở dốc.

“Ừm... bóp mũi thế này sẽ giúp cậu cầm máu tạm thời bằng cách tạo áp lực lên mạch máu ở vách ngăn mũi, thường là nguồn gốc của chảy máu. Cậu nên giữ tay như vậy khoảng 5 đến 10 phút. Nếu lát nữa máu ngừng chảy, cậu có thể dùng một túi đá lạnh đặt lên sống mũi, nó sẽ giúp các mạch máu co lại và giảm nguy cơ chảy máu trở lại.”

Nói xong, Hoàng Nhan Hòa khẽ mím môi đứng dậy, ánh mắt đảo qua tôi một lượt từ trên xuống dưới, không biết nghĩ tới cái gì, chỉ thấy người nọ có vẻ như ngại ngùng, còn cắn cắn môi dưới.

Tôi bị chảy máu mũi thì cậu ta ngại ngùng cái gì chứ?

Tôi khó chịu trừng mắt một cái, lúc này Hoàng Nhan Hòa mới nhận ra bản thân thất lễ, vội dời mắt đi chỗ khác.

Định lên tiếng chất vấn, lại quên mất trong tình huống này mà đi chất vấn người ta, có vẻ như bản thân quá vô ơn.

Nhưng tôi đã đánh giá quá thấp con người này, suy nghĩ của tôi chỉ mới vừa thoáng qua, miệng cũng chỉ vừa há, người ta đã trước một bước xoay người rời đi.

Tôi mắt chữ A miệng chữ O nhìn theo, câm nín không nói được gì.

Ánh mắt của tôi khi đó, không hiểu sao lại cứ nhìn theo bóng dáng ấy, có chút không thể thoát ra. Người đã đi xa từ lâu, nhưng thanh âm lại cứ như có như không quấy nhiễu bên tai, chưa chịu rời đi theo chủ nhân của nó.

Qua ngày hôm đó, tôi liền quên bẽn mất cái tên Hoàng Nhan Hòa. Có thể là vì bóng dáng ấy chỉ khiến tôi chấn động nhất thời, cũng có thể là vì tính hơn thua của tôi quá lớn, khi người khác không chủ động tiếp cận, tôi cũng sẽ không cố tình tiếp cận người khác.

Có thể nói, tôi rất bị động trong kết giao.

Đến ngày Hội Khoẻ Phù Đổng dành cho cấp Trung Học Cơ Sở diễn ra, hai chiếc xe mười sáu chỗ chở đám trẻ chúng tôi đi thi đấu.

Đang ngồi nghịch điện thoại thì cảm nhận được có bàn tay vỗ vỗ bên vai mình, tôi ngẩng mặt nhìn lên, đập vào mắt là gương mặt hết sức xinh đẹp của một cô gái, người kia mím môi đầy bối rối, miệng lẩm bẩm cái gì đó.

Tôi khó chịu cau mày một cái, buồn bực tháo tai phone xuống: “Làm gì?”

Người nọ ngập ngừng một lúc mới lên tiếng: “Phía trong còn trống một ghế, có thể cho tôi ngồi vào không?”

Liếc mắt nhìn qua, đúng là phía trong của mình có dư một ghế. Chẳng qua tôi không tốt tính như những người khác, hơn nữa người này còn làm gián đoạn thời điểm nhắn tin của tôi.

“Này, phía dưới còn rất nhiều ghế trống, cậu lại một mực muốn ngồi ở vị trí này, là vì muốn thân cận với tôi à?”

Cậu ta ngạc nhiên há miệng rồi lại khép, một lúc sau mới bối rối nói: “Không phải...”

Tôi hậm hực: “Vậy là không muốn thân cận với tôi, đã thế còn ngồi đây làm chi?”

Tôi nhìn xuống điện thoại vừa nhận được tin nhắn: [Anh mày sắp bị cô ả Phương Thượng Sở Giai đó làm tức chết rồi, bộ mang họ Phương Thượng thì hay lắm sao? Anh mày đếch thèm hai chữ đó.]

Tôi nhắn lại: [Ừ, cô ta luôn tỏ vẻ như thế.]

Nhắn xong, tôi lại nhìn người trước mặt, phát hiện gương mặt của cậu ta đang dần đỏ lên. Suy ngẫm lại, không lẽ vì câu nói vừa rồi của tôi nên cảm thấy uất ức? Nhớ lại thái độ vừa rồi của mình hình như không được tốt, lúc này tôi mới cảm thấy có lỗi đứng dậy.

“Vậy cậu vào trong ngồi đi.”

Đôi môi kia vẫn mím chặt, khẽ khàng nói một tiếng cảm ơn rồi bước vào trong. Tôi nặng nề ngồi xuống, nhìn điện thoại lại nhận được tin nhắn mới.

[Nghe đâu thời gian nữa cô ta lại về nước, không biết có lại tổ chức tiệc tùng rầm rộ hay không nữa. Nếu có, em có tham gia không?]

Tôi lập tức nhắn lại: [Không!]

Nhắn xong, tôi nhìn qua người bên cạnh, lúc này giáo viên hướng dẫn cũng bước lên xe, ngồi ở trước mặt tôi. Chỉ thấy cô ấy đưa một quyển biên bản lớn cho người bên cạnh tôi, nói: “Mấy dòng đầu cô sẽ đọc cho em viết, còn phần đánh giá và xếp hạng thì vẫn theo tổng hợp của em từ trước đến nay nhé.”

Người bên cạnh nhận lấy biên bản, khẽ đáp: “Vâng!”

Hóa ra muốn ngồi chỗ này là để tiện trao đổi với giáo viên viết biên bản sao?

Tôi xấu hổ quay mặt nhìn sang chỗ khác.

Hoàng Nhan Hòa, lại lần nữa gặp cậu ta!

Xe bắt đầu chạy, tôi cũng cảm thấy có chút mệt nên nhắm mắt nghỉ ngơi. Khi lần nữa mở mắt ra, đã thấy mình rất không an phận tựa đầu vào người Hoàng Nhan Hòa ngủ thϊếp đi. Vậy mà cậu ta cũng thật chịu khó, còn dùng tay phải vịn vào ghế trước giữ thăng bằng, cũng nhờ vậy mà đầu tôi không bị trượt khỏi vai.

Tôi ngồi thẳng lại, phức tạp nhìn người bên cạnh. Lúc nãy thái độ của chính mình rõ không tốt, vậy mà cậu ta vẫn cứ tốt tính không so đo, càng nghĩ lại càng thấy buồn bực. Tôi nhỏ giọng nói: “Cám ơn!”

Hoàng Nhan Hòa không còn viết biên bản nữa, hiện tại đang xem sách, khi nghe tôi nói thì có hơi nghiên đầu nhìn qua, khẽ mỉm cười gật đầu một cái, rồi tiếp tục xem sách.

Tôi: “...”

Thật kiệm lời!

Đến khi được thầy phụ trách hướng dẫn vận động viên đến các khu vực thi đấu, tôi mới biết người ngồi kế bên mình đi thi cờ vua. Cũng đúng thôi, nhìn tới đã thấy rõ cậu ta không có lấy một chút công kích nào, mấy môn vận động mạnh xem bộ cũng không phù hợp, có lẽ chỉ có cờ vua là thích hợp.

Trải qua mấy ngày thi đấu liên tục, dường như các môn thi khác đều có kết quả hết rồi, mà đội bóng của chúng tôi, vẫn còn đang vắt kiệt sức đấu với các tay bóng bên trường nội trú. Phần đấu ác liệt như vậy cũng là lần đầu được trải nghiệm, hai tay trắng noãn của tôi bị thay thế bằng một màu đỏ bắt mắt, cảm giác đau đớn càng lúc càng rõ rệt hơn.

Đang lúc giải lao, tôi nhìn qua hàng cây xanh bên cạnh, lại không ngờ bắt gặp Hoàng Nhan Hòa hết sức ưu nhã cầm chai nước lên uống, tay còn lại bận rộn cầm điện thoại nhấp nhấp cái gì đó. Có lẽ cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn mình, cậu ta ngẩng mặt lên tìm kiếm.

Lúc hai ánh mắt chạm nhau, cậu ta có hơi khó hiểu mà nhướng mắt nhìn tôi. Không hiểu sao lúc đó bản thân lại cảm thấy rất lúng túng, vội thu hồi tầm mắt rồi quay mặt đi, trở về khu thi đấu.